ĐỐT CHÁY – CHƯƠNG 47

Editor: Gió
Beta: Bảo Trân

Thì ra sự khó chịu bực bội trong lòng cô chính là tức giận, lúc này Quý Thính xác nhận mình quả thật rất tức giận. Khó khăn lắm cô mới có thêm một người để trò chuyện phân tán không ít sự chú ý, nhưng lại bị mấy câu nói của anh phá hỏng.

Quý Thính ngẩng đầu, trong ánh sáng mờ ảo nhìn vào mắt anh: “Tôi không được tức giận sao?”

Đàm Vũ Trình hơi nheo mắt lại, giây tiếp theo liền đẩy cô ra sau bế cả người lên bệ tủ, anh tiến lên một bước ôm cả người cô vào lòng cúi đầu nhìn, trầm giọng nói: “Gặp phải dạng người đó em nên tránh xa, còn tức giận với tôi à!”

“Nhưng hiếm lắm tôi mới gặp được người có thể nói chuyện hợp.”

Quý Thính nhìn thẳng anh, chính miệng thừa nhận.

Trong mắt Đàm Vũ Trình lóe lên một tia tức giận: “Trò chuyện có hợp mấy cũng phải nhìn vào nhân phẩm, em cái gì cũng ăn, lại bịt tai không muốn nghe gì muốn tự hại mình đúng không?”

Quý Thính mím môi sau đó vô thức giãy giụa, Đàm Vũ Trình ấn eo cô lại nhốt cô ở giữa bàn và anh. Anh cũng rất tức giận, vì một người đàn ông như vậy mà cô tranh cãi và bực bội với anh, anh muốn diệt hết mấy kẻ trong tim cô.

Quý Thính nắm lấy cánh tay anh, nghiến răng nghiến lợi ngước mắt lên, trong đôi mắt xinh đẹp như có hơi nước mang theo sự tức giận và uất ức. Họ nhìn nhau, nếu là lúc trước Đàm Vũ Trình sẽ lập tức hôn cô, để cô cảm nhận được tất cả những cảm xúc của anh lúc này.

Hai người quen biết nhau nhiều năm, bố mẹ cũng quen nhau nhiều năm như vậy. Đây là lần đầu tiên họ cãi nhau. Mà nguyên nhân cãi vã là về một người đàn ông khác, gân trên trán Đàm Vũ Trình giật giật hai tay đặt trên eo cô càng ngày càng siết chặt. Bộ đồ ngủ cô mặc hôm nay là áo dài tay màu vàng nhạt và quần dài, bên trên áo khá rộng, trong lúc giãy dụa giằng co bàn tay anh ấn vào eo cô làm mấy chỗ da thịt lộ ra.

Quý Thính thấy rõ lửa giận trong mắt anh.

Giãy dụa và đẩy. Đôi khi cô không biết tại sao mình lại phản kháng, có lẽ cảm xúc đó chỉ kéo dài trong chốc lát cô có thể bình tĩnh xem lại những gì Khâu Đan nói, hoặc xem lại một chút về tài liệu thông tin của Phương Vũ. Nhưng lúc này vẫn ngoan cố giằng co với anh cô cũng không biết tại sao, hình như chỉ không muốn thừa nhận rằng những người cô gặp đều không tốt.

Đàm Vũ Trình đột nhiên cúi người vùi vào cổ cô, dùng bàn tay to lớn hung hăng ấn vào eo cô nói: “Em có thể kiểm tra thông tin trước được không? Tôi không có lừa em, tất cả những gì tôi nói đều là sự thật.”

Anh đã nhún nhường.

Sự vùng vẫy của Quý Thính đột nhiên dừng lại, cô mím môi nắm chặt cánh tay anh, một lúc sau mới nhẹ nhàng nói: “Được.”

Bàn tay của Đàm Vũ Trình siết chặt eo cô, trong lòng anh chỉ muốn ấn chết Phương Vũ xuống đất.

Cách đó không xa, chiếc điện thoại di động anh ném trong túi sáng lên. Một tin nhắn WeChat hiện lên trên màn hình, Thư Tiêu gửi tin nhắn.

Thư Tiêu: [Cậu bận à?]

Ở bên này dưới ánh sáng mờ ảo Quý Thính bị anh ôm vào lòng, Đàm Vũ Trình vùi mình vào cổ cô điều hòa lại hơi thở, cơn tức giận cũng tiêu tan phần nào. Quý Thính siết chặt đầu ngón tay trên cánh tay anh quay đầu đi chỗ khác, trong phòng im lặng đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập khe khẽ. Mà trên người cô còn mang theo một mùi thơm thoang thoảng, đó là mùi sữa tắm và nước hoa lưu hương hòa quyện vào nhau, thời khắc đó khiến thần kinh anh rối bời, tất nhiên anh biết lòng bàn tay mình đã ôm lấy eo và áp sát vào làn da cô. Nhưng anh vẫn không buông ra ngay, vạt áo nhẹ nhàng đặt trên mu bàn tay mềm mại như lụa.

Hồi lâu.

Đàm Vũ Trình ngước mắt lên. Quý Thính nhìn anh mấy giây, Đàm Vũ Trình lùi lại buông eo cô ra, cầm ly nước trên bàn uống ngụm nước vốn đã lạnh ngắt. Tâm trạng cũng bình tĩnh trở lại.

Quý Thính đi bên cạnh anh đến ghế sô pha, tóc cô rối bù, vòng eo nóng hổi, cô ngồi xuống ghế. Đàm Vũ Trình đặt ly xuống, cổ áo hơi hé mở quay lại sô pha anh ngồi xuống cạnh cô, cầm lấy áo khoác lấy điện thoại di động từ bên trong ra tựa vào tay vịn bấm mở.

Có thấy một tin nhắn mới, cái tên đó thật bất ngờ. Anh liếc nhanh một cái mở WeChat ra nhưng không bấm vào tin nhắn, mà tìm tư liệu gửi cho Quý Lâm Đông chuyển tiếp cho Quý Thính.

Hai tiếng bíp.

Quý Thính đẩy tin nhắn email lên máy tính của mình, bấm vào hộp thư, mở email và mở thông tin. Đập vào mắt đầu tiên chính là khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Phương Vũ, đó là một bức ảnh thẻ chụp chân dung, sau đó còn có các thông tin lý lịch riêng tư khác của anh ta, v.v. Lịch sử tình trường của anh ta ở phía dưới cùng. Cuộc sống riêng tư hồi du học hỗn loạn đến mức cô thậm chí còn không thể đọc hết: đàn chị khóa trên, giáo viên, y tá, bác sĩ, chủ cho thuê nhà, chị gái của một người bạn cùng lớp nào đó…

Cuối cùng có một người tên là Cung Lệ Đan. Cái tên Cung Lệ Đan này Quý Thính nghe rất quen thuộc nhưng tạm thời không thể nhớ ra đó là ai, bà ấy là sếp cũ của Phương Vũ, chắc hẳn là người phụ nữ rất quyền lực đã dạy anh ta nhiều điều. Thông tin là 49 tuổi. Còn Phương Vũ 30 tuổi.

Quý Thính đọc xong trong lòng cảm thấy rất phức tạp. Phương Vũ rất vui vẻ lạc quan giống như một viên kẹo được gói ghém đẹp đẽ, ai biết khi xé ra bên trong không phải là kẹo mà là thạch tín. Cô đặt máy tính xuống, dựa lưng vào ghế không nhúc nhích.

Đàm Vũ Trình ngước mắt lên nhìn thấy cô như vậy trong mắt lại dâng lên sự tức giận. Giọng anh trầm và lạnh: “Khó chịu à?”

Quý Thính định thần lại quay đầu nhìn anh, vài giây sau cô lắc đầu, tựa lưng vào ghế, tóc xõa xuống, nói: “Chỉ là không ngờ tới thôi.”

Đàm Vũ Trình nghiêng đầu nhìn cô, hừ lạnh một tiếng. Quý Thính nhìn khuôn mặt anh thậm chí trên lông mày còn có vẻ lạnh lùng, mơ hồ có cảm giác lạnh lùng muốn giết người, giống như năm đó anh đập ghế vào người đàn ông muốn đùa giỡn cô.

Quý Thính chân trần bước xuống ghế sô pha đi về phía anh. Đàm Vũ Trình nhướng mày, ngả người ra sau nhìn chằm chằm vào thân hình đang đến gần của cô.

Quý Thính khoanh chân ngồi trên ghế sô pha cách anh không xa, nhìn anh nói: “Xin lỗi anh.”

Đàm Vũ Trình dựa vào lưng ghế, cổ áo hơi hé mở một tay đặt lên thành ghế nhìn cô hồi lâu không nói một lời. Quý Thính đợi một lúc cũng không đợi được câu trả lời của anh cô mím môi dưới.

“Xoay qua chỗ khác.” Anh đột ngột nói.

Quý Thính sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh. Đàm Vũ Trình nhìn rất bình tĩnh, Quý Thính yên tĩnh mấy giây rồi quay người đưa lưng về phía anh. Lúc này một bàn tay từ phía sau ôm lấy eo cô, sau đó thân hình cao lớn nhích lại gần. Đàm Vũ Trình có chút mệt mỏi ôm lấy eo vùi vào cổ cô, trầm giọng nói: “Để tôi dựa vào.”

Quý Thính dừng lại.

Hai tay cô đặt trên ghế sô pha, eo bị anh ôm chặt, bộ đồ ngủ rộng thùng thình bị siết lại tôn lên đường cong của cô. Tim cô lại đập mạnh nhận ra dạo này anh thật sự rất bận. Từ khi Ôn Nam Tịch sinh con Phó Diên gần như không đến công ty, toàn bộ công ty đều giao cho anh.

Lúc cô gửi tin nhắn cho anh là 10h30 tối nhưng anh vẫn còn ở công ty.

Cơ thể mềm mại, hương thơm thoang thoảng của cô thôi thúc anh. Quý Thính bị anh ôm như thế trong lòng hoang mang suy nghĩ lung tung, không phải Thư Tiêu đang theo đuổi anh sao? Hành động chưa? Những suy nghĩ như vậy chợt lóe lên trong đầu, cô muốn nghĩ gì đó khác đi. Khi cô định thần lại thì người đàn ông phía sau đã ngủ say.

Quý Thính sửng sốt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mái tóc dày của anh. Bàn tay đang ôm eo cứng như sắt, lồng ngực sau lưng cũng cứng rắn. Chiếc máy tính mà cô ném sang một bên phát ra hai tiếng bíp lớn, Quý Thính nghe mà giật mình lập tức đưa tay ra với lấy.

Bấm vào màn hình để xem, Phương Vũ đã gửi mấy tin nhắn.

Tin nhắn cuối Phương Vũ gửi: [Ngủ rồi à? Vậy ngủ ngon nhé.]

Tâm trạng của Quý Thính lúc này khá phức tạp. Cô không trả lời, cần suy nghĩ kỹ xem nên giải quyết chuyện này thế nào, hoặc là định vị lại con người này. Gập chiếc máy tính xuống tiện tay đặt sang một bên.

Chương 46 🔥 Chương 48

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Nếu các bạn yêu thích truyện do nhà mình edit, hãy donate để ủng hộ tụi mình nha:

1. Số tài khoản: 034708454 – NGUYEN KHANH LINH- VIB

2. Chuyển khoản qua Momo, Shopee pay: 0856264275

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *