ĐỐT CHÁY – CHƯƠNG 86.2

Editor: Gió
Beta: Bảo Trân

Quý Thính ôm vai Đàm Vũ Trình, “Sao anh biết được vậy?”

Đàm Vũ Trình bế cô đi ra ngoài, “Anh đoán.”

Nhớ đến một câu nói, vì không để đối phương nghi ngờ mình tốt nhất không nên nhìn họ, cô đã nhìn anh rồi.

Nhóm người náo loạn đi xuống lầu. Đến bên cạnh xe, Đàm Vũ Trình đặt Quý Thính lên ghế, cầm giày từ chỗ Trần Phi khom lưng mang cho cô.

Quý Thính tay cầm hoa, cúi đầu nhìn anh. Mà hình ảnh này cũng đã xuất hiện rất nhiều lần. Mấy năm này, cũng từng quỳ một chân trước mặt cô, không phải ôm mà là giúp cô xem vết thương. Đi giày xong, Quý Thính nhìn bố mẹ đứng ở cửa.

Đàm Vũ Trình đứng lên nhìn bố mẹ vợ, mở cửa hàng ghế sau xe cho hai người, “Bố, mẹ, lát nữa gặp lại.”

Quý Lâm Đông cười gật đầu, “Lát nữa gặp.”

Khâu Đan cũng gật đầu, ngồi vào xe cùng chồng.

Đàm Vũ Trình quay lại chiếc xe ở đầu, khom lưng ngồi vào, Quý Thính cầm hoa ngồi bên trong. Mặc dù là mùa đông nhưng đi đi lại lại cũng có hơi nóng, Đàm Vũ Trình khẽ nới cổ áo ra, anh đưa tay qua nắm lấy tay cô. Chiếc xe khởi động, Quý Thính đưa tay giúp anh sửa lại cà vạt. Đàm Vũ Trình rũ mi nhìn cô, cách một lớp vải mỏng khẽ hôn lên môi cô.

Đoàn xe ra khỏi con ngõ, đến địa điểm tổ chức hôn lễ. Những chiếc xe nối đuôi nhau thành một hàng dài, thêm việc có cả flycam đi theo, tạo thành một cảnh nổi bật trên đường. Ở chiếc xe đằng sau, Vu Hy ngồi cùng Mộng Gia.

Mộng Gia bấm điện thoại, Vu Hy hỏi, “Này cậu nói xem liệu Thư Tiêu có đến tham dự hôn lễ hay không?”

Mộng Gia bật cười, “Cô ta còn đang ghen ghét kìa? Sẽ đến tham dự sao?”

Vu Hy khựng lại, “Cũng đúng, từ sau khi Thính Thính và Đàm Vũ Trình ở bên nhau cô ta cũng không xuất hiện nữa. Trước kia còn qua lại với chúng ta bây giờ biệt tăm rồi, đang làm màu gì vậy?”

Mộng Gia nhìn Vu Hy, “Có loại người lòng dạ hẹp hòi vậy đấy. Hồi mới về nước hôm nào cũng tìm đến làm phiền cậu ấy, nhưng bây giờ một câu chúc phúc thôi cũng không chịu nói, có khi còn ngầm giở trò tiểu nhân nữa không chừng.”

Vu Hy cười, “Cậu xem nhiều phim quá rồi đấy.”

Mộng Gia tiếp tục nghịch điện thoại, “Có người như vậy đó, tôi cũng đâu có đổ oan cho cô ta.”

Đoàn xe đã đến địa điểm tổ chức hôn lễ, họ lại tiếp tục bận rộn, chụp ảnh, đón khách, đến khi mặt trời lặn hôn lễ chính thức bắt đầu. Vì sợ Quý Thính đói nên Đàm Vũ Trình có cho người chuẩn bị đồ ăn cho cô, ăn trước rồi dặm lại lớp trang điểm sau.

Sau khi dặm phấn xong, Quý Thính khoác tay Quý Lâm Đông đi trên khán đài hình chữ T. Ở đầu bên kia khán đài là Đàm Vũ Trình, anh mặc bộ tây trang ngay ngắn, đứng đó nhìn cô.

Người dẫn chương trình cười nói, “Chú rể có thể đi đón cô dâu rồi.”

Đàm Vũ Trình bước qua, đi về phía cô.

Âm nhạc vang lên là bài [Chầm chậm thích em].

Đến nơi anh nhìn Quý Lâm Đông khẽ nói, “Bố, bố giao cô ấy cho con đi.”

Quý Lâm Đông nghe thấy lời này hốc mắt ửng đỏ, ông gật đầu, “Nhớ đối xử tốt với vợ.”

Đàm Vũ Trình gật đầu, anh đưa tay về phía Quý Thính. Quý Thính khẽ xách váy, Quý Lâm Đông đặt tay cô vào tay Đàm Vũ Trình. Hai người nhìn nhau. Ánh đèn chiếu qua, âm nhạc nổi lên.

“Anh vì em mà vượt núi vượt sông, chẳng có tâm trạng ngắm nhìn phong cảnh, nhớ em đến mức không còn là chính mình…”

Đàm Vũ Trình nắm tay dắt cô đi về phía trước, trong mắt Quý Thính ngập tràn sự hạnh phúc đi theo bước chân anh.

“Nhưng nguyện rằng em đừng quên, anh sẽ mãi bảo vệ em…” “Yêu chỉ có một chữ, anh chỉ nói một lần…”

Đèn sân khấu dần sáng lên, màn hình sân khấu chiếu video ảnh cưới của họ. Ở trước mặt tất cả mọi người Quý Thính quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh, anh rất cao, lúc cô hôn anh cần phải nhón chân lên. Từ hồi cấp ba anh đã cao hơn cô rồi.

Trái tim đập thình thịch, cô nhìn chiếc nhẫn được anh đeo lên tay mình. Sau khi đeo cho cô xong, Quý Thính cầm nhẫn đeo cho anh. Đàm Vũ Trình cúi đầu nhìn, Quý Thính ở trước mắt anh vô cùng dịu dàng mặc váy cưới trắng xinh đẹp đến động lòng. Từ nay cô đã là vợ anh.

Sau khi đeo nhẫn xong, Quý Thính ngẩng đầu lên, người dẫn chương trình vừa nói chú rể có thể hôn cô dâu…Đàm Vũ Trình đã cúi đầu hôn lên môi cô. Vô số cánh hoa rơi xuống, rơi lên trên người họ. 

Phía dưới tiếng vỗ tay vang lên. Vu Hy khẽ hét lên. Long Không đứng ở bên cạnh nhớ đến trước kia khi Đàm Vũ Trình ở phòng máy, Quý Thính đến trường họ đưa đồ tiện thể đi vào xem. Đàm Vũ Trình dựa lưng lên ghế ngẩng đầu nói chuyện với cô, Quý Thính hôm đó mặc váy, làn gió len vào qua khung cửa sổ khẽ thổi tà váy ấy. Khoảnh khắc ấy cô xinh đẹp vô cùng. Đúng lúc anh chuẩn bị đi vào phòng máy, thấy một cảnh này cũng thất thần trong giây lát. Huống hồ là Đàm Vũ Trình, người ngồi gần Quý Thính như vậy, chắc chắn khi đó Đàm Vũ Trình đã động lòng rồi.

Thật lâu sau Đàm Vũ Trình mới rời khỏi môi cô, Quý Thính bị anh hôn má đỏ ửng.

Tiếng vỗ tay vẫn vang lên.

Người dẫn chương trình cho người rót rượu cho họ. Ánh mắt Đàm Vũ Trình mang theo vẻ dịu dàng, hai người uống rượu giao bôi, Quý Thính ngẩng đầu uống hết.

Âm nhạc lại vang lên, là một bài nhạc chúc mừng sinh nhật, tiếng cười vang lên khắp hội trường. Quý Thính có hơi kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn anh. Đàm Vũ Trình rũ mi, tay ôm chặt cô, “Sinh nhật vui vẻ nhé vợ.”

“Sau này sinh nhật em, kỉ niệm ngày cưới, sẽ có hai món quà.”

Quý Thính cười ôm cổ anh, “Được.”

Ánh mắt Đàm Vũ Trình cũng ngập tràn niềm vui.

Sau đó Vu Hy đẩy bánh kem đến, Quý Thính ước nguyện xong cắt bánh. Người dẫn chương trình tiếp tục dẫn dắt các hoạt động, phù dâu phù rể đều lên sân khấu tham gia, bầu không khí lúc này ngập tràn tiếng cười.

Đàm Vũ Trình nắm tay cô đi xuống dưới, thay một bộ đồ khác để mời rượu. Khâu Đan và Tiếu Hi khoác tay cạnh nhau, Tiếu Hi vừa nghe nhạc vừa cảm thán, “Nhất định là do duyên phận, chúng ta cuối cùng cũng trở thành người một nhà…”

“A Đan, đúng không?”

Khâu Đan đẩy cánh tay bà ra, cười nhìn Quý Thính và Đàm Vũ Trình đi qua kính rượu, hai bố cũng đi cùng. Lúc này khách khứa náo nhiệt vô cùng, họ đều đứng lên chúc mừng đôi vợ chồng son.

Đến bàn dành cho bạn bè, Đàm Vũ Trình cầm ly rượu mời Chu Hối. Chu Hối đứng lên cụng ly với anh, “Chúc hai người hạnh phúc.”

Đàm Vũ Trình cười gật đầu, “Cảm ơn anh.”

Anh nhìn chiếc ghế duy nhất còn trống kia.

Quý Thính cũng mời rượu thầy chủ nhiệm xong nhìn qua với anh, phát hiện bàn này có một chỗ trống. Đàm Vũ Trình quay sang hỏi cô, giọng rất thấp, “Sao anh ta không đến?”

Quý Thính ngây người, “Ai cơ?”

Đàm Vũ Trình đưa ly rượu qua nhờ Long Không rót thêm cho mình, rũ mi nhìn, “Người em từng thích ấy.”

Quý Thính ngây ra vài giây, nhìn gương mặt anh tuấn của anh. Lúc này có vài người bạn đi đến cụng ly chúc mừng, đông người nên có hơi chật, Đàm Vũ Trình đưa tay ôm eo tránh để cô ngã. Đây đều là bạn thời đại học, nhóm Từ Nhữ, đặc biệt là giọng Từ Nhữ rất lớn mời Đàm Vũ Trình một ly, “Thật không ngờ đó.”

“Hai cậu đã kết hôn rồi.”

Đàm Vũ Trình nhướng mày, cụng ly với đối phương, “Điều cậu không ngờ tới được vẫn còn nhiều.”

Từ Nhữ bật cười, chọc anh.

Quý Thính cũng nâng ly, uống xong ly rượu cô bị Đàm Vũ Trình đổi thành một ly nước ngọt. Từ Nhữ uống xong lại có bạn học khác đến. Đàm Vũ Trình nắm tay Quý Thính, thỉnh thoảng lại ôm cô dẫn đến từng bàn mời rượu. Trong ly của Đàm Vũ Trình là rượu thật, tửu lượng có tốt đến mấy lúc này cũng khó mà chống chọi được. Đàm Huy và Quý Lâm Đông cũng đều ‘ra trận’, Quý Thính sau khi đổi thành nước ngọt có giúp anh uống vài ly. Còn Khâu Đan và Tiếu Hi bận rộn tiễn chào khách.

Khi bữa tiệc kết thúc, về đến Thiên Vực đã là rất muộn. Hai bên bố mẹ đều về một căn nhà khác ở Thiên Vực, không làm phiền đêm tân hôn của đôi vợ chồng trẻ, dì bảo mẫu trong nhà cũng vậy.

Cả căn nhà được trang trí lộng lẫy.

Quý Thính cùng Đàm Vũ Trình đi vào phòng ngủ chính. Đàm Vũ Trình ngồi lên giường, men rượu dâng lên, Quý Thính đi lên cởi cúc áo giúp anh nhẹ giọng hỏi, “Đi tắm nhé?”

Đàm Vũ Trình ngẩng đầu, thấy đôi mắt xinh đẹp kia đưa tay ôm eo cô.

“Quý Thính”

Quý Thính ‘ừm’ một tiếng.

Đàm Vũ Trình ngẩng đầu hôn lên môi cô. Quý Thính mặc váy đuôi cá, đầu gối khẽ quỳ lên mép giường. Người đàn ông đưa tay chống về phía sau, hơi thở mang theo men rượu giao nhau. Cổ áo Đàm Vũ Trình được mở ra hình xăm thoắt ẩn thoắt hiện, dường như vì sự sát gần của cô mà càng đậm hơn. 

Quý Thính đưa tay ôm mặt anh, giọng điệu dịu dàng, có hơi mơ hồ.

“Anh có từng nghĩ qua rằng, thật ra người đó là anh không.”

Đàm Vũ Trình nhướng mi, men rượu rất nặng anh hỏi lại, “Gì cơ?”

Quý Thính cười không đáp, tiếp tục hôn anh.

Sau đó chiếc váy rơi xuống đất, hơi nước trong phòng tắm bốc lên, phòng ngủ chính cũng rất hỗn loạn. Đêm tân hôn vô cùng ngọt ngào, trong tiếng nước mơ hồ có xen lẫn những âm thanh nhỏ nhẹ.

Sáng ngày hôm sau.

Quý Thính nằm trong chăn không động đậy. Đàm Vũ Trình mặc quần dài đi ra, rồi lại cầm ly nước ấm bước vào, ngồi bên giường vuốt tóc cô thấp giọng nói.

“Hình như anh nằm mơ rồi.”

“Nằm mơ thấy em nói người em từng thích là anh.”

“Anh điên rồi sao?”

Chương 86.1 🔥 Chương 87.1

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Nếu các bạn yêu thích truyện do nhà mình edit, hãy donate để ủng hộ tụi mình nha:

  1. Số tài khoản: 034708454 – NGUYEN KHANH LINH- VIB
  2. Chuyển khoản qua Momo, Shopee pay: 0856264275

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *