VẬT THAY THẾ – CHƯƠNG 62

Em tìm anh để lên giường với em, không phải sao?

Editor: Đá bào
Beta: Bảo Trân

Hạ Tình chưa bao giờ nghe Văn Liễm nói chuyện nhẹ nhàng như vậy, kể cả hồi trung học. Anh vốn là một người khá sắc bén, thời cấp 3 còn có chút tuỳ ý, ngạo mạn, xa cách nhưng cũng không hề dịu dàng, có rất nhiều cô gái thích anh, cô ta coi tất cả họ đều là tình địch.

Anh chưa bao giờ dịu dàng với bất kỳ ai.

Giọng điệu kiểu cúi đầu này, anh chỉ có lắng nghe.

Điều khiến Hạ Tình run rẩy không chỉ là việc cô ta cầu không được mà còn là giọng điệu trong lời nói của anh. Một lúc lâu sau, cô ta mới đứng dậy khỏi mặt đất, quay người đi về phía chiếc xe màu trắng đậu cách đó không xa.

Cô ta đến gần hơn.

Cửa sổ xe từ từ hạ xuống, Đường Dịch lạnh nhạt nhìn qua.

Cái nhìn đó, ngoài vẻ thờ ơ, còn giống như đang nhìn một quân cờ vô dụng.

Hạ Tình lại không kìm được mà phát run.

Nếu không phải Đường Dịch, cô ta cũng sẽ không tới tìm Hạ Ngôn cầu xin.

Bây giờ đã mất sạch mặt mũi.

Lòng tự trọng cũng bị mất.

Không còn gì.

Sau khi nhìn nhau vài giây, Đường Dịch từ từ kéo cửa sổ xe lên. Hạ Tình lúc này mới đi tới ghế lái rồi ngồi lên xe, thầy trò cũng bắt đầu oán hận nhau kể từ hôm nay.

Xe khởi động.

Đường Dịch nhàn nhã nói: “Hạ Tình, em phải hiểu, nếu không có em, làm sao tôi dám mạo hiểm đi đối đầu với Văn Nhị.”

Hạ Tình phát run.

Đường Dịch: “Trước đây cô nghe nói em và cậu ta có giao tình, còn tưởng rằng hai người có tình cảm sâu đậm…”

Hạ Tình lại run rẩy lần nữa, nắm chặt vô lăng.

Đường Dịch: “Lần đó cậu ta đặc biệt tới Paris là để gặp em à?”

Hạ Tình mím môi không trả lời.

Đường Dịch: “Không phải sao? Là bởi vì Văn Dao lúc ấy ở đó gặp rắc rối, chọc tức người khác, cậu ta qua đó dọn dẹp mớ hỗn độn, tiện thể nhờ em chăm sóc cô ấy. Dù sao hai em cũng học cùng trường, em lại lớn tuổi hơn Văn Dao.”

Hạ Tình vẫn không có phản ứng.

Đường Dịch: “Bên cạnh em được vây quanh bởi quá nhiều đàn ông, cho nên em luôn cho rằng người đàn ông nào cũng phải yêu và thích em? Cuối cùng, đến tôi là thầy của em cũng bị em lừa dối, cho rằng em có chỗ đứng trong lòng cậu ta.”

Một âm thanh ma sát vang lên.

Chiếc xe dừng lại.

Sau đó Đường Dịch lại nói: “Trước cuộc thi, em phát hiện ra người bạn thân thiết của Hạ Ngôn là Văn Vũ Phàm ở Giang Trấn bị bệnh nặng. Em biết Hạ Ngôn nhất định sẽ quay về nên đã kể chuyện này với giới truyền thông và gán cho Hạ Ngôn cái mác tiểu tam. Không, em muốn đi theo đường này, để mọi người biết Hạ Ngôn còn có hồng nhan tri kỷ, em muốn cho mọi người biết rằng cô ấy ngay cả khi đang mang thai cũng không chịu được cô đơn mà có quan hệ mờ ám với người đàn ông khác, vì vậy mà mọi người liền có nghi ngờ về nhân cách của nhà vô địch Cúp Vân Thường năm nay”.

“Nhưng em lại không ngờ rằng Văn Nhị sẽ ở lại giải quyết, cắt đứt mọi chuyện, chứng minh cho mọi người thấy cô ấy là người cậu ta yêu. Em không ngờ rằng Văn Nhị – người không bao giờ xuất hiện trên truyền thông lại chấp nhận một cuộc phỏng vấn.”

“Hạ Tình, cô đã bị em hại rồi.”

Chiếc xe dừng lại.

Bóng cây trải dài hơn.

Sắc mặt Hạ Tình vừa xanh vừa trắng.

Cô nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô, là lỗi của em sao? Có thật sự là lỗi của em không?”

“Nếu không mời được Hạ Ngôn, trong lòng cô không phải vẫn có cách ​​khác sao? Cô đẩy Từ Mạn lên trước. Sớm muộn gì Từ Mạn cũng sẽ nổi tiếng hơn cô, cô cũng sẽ thống khổ thôi.”

Sắc mặt Đường Dịch hơi thay đổi.

Nhưng bà ta không phải Hạ Tình, sẽ không dễ dàng thay đổi sắc mặt.

Hạ Tình tiếp tục nói: “Nếu như cô không còn ý tưởng ​​khác, cô sẽ không giúp em.”

Đường Dịch cười khẩy.

Bà ta nói: “Ai có thể ngờ rằng tên Văn Nhị kia còn ngu xuẩn hơn cả Từ Mạn chứ.”

Đây chính là điều khiến Hạ Tình đau lòng. 

Sau khi Văn Liễm bình tĩnh lại, lẽ ra có thể dừng nhưng anh đã không làm vậy.

Anh khiến mọi người dính chặt Đường Dịch và cô ta lại với nhau, hủy hoại danh tiếng của họ.

Chỉ vì Hạ Ngôn mà thôi.

Tất cả là vì cô.

*

Từ Mạn nhìn thấy Hạ Ngôn đi vào cửa, lập tức đứng dậy hỏi: “Cô vừa xem camera giám sát, sao Hạ Tình lại xuất hiện ở bên ngoài đoàn múa.”

Hạ Ngôn đặt túi xách xuống.

Cô nói: “Tới cầu xin Văn Liễm.”

“Cầu xin cậu ta?” Từ Mạn không thể tin được, cô con gái lớn kiêu ngạo của Hạ gia lại đi cầu cạnh người khác, xem ra cô ta thực sự đã rất tuyệt vọng. Hạ Ngôn mở tủ lạnh lấy trứng, đang định đi vào phòng bếp, cô nói: “Bởi vì cô Đường Dịch bị điều tra.”

Từ Mạn: “Xem ra Đường Dịch bên đó xảy ra rất nhiều chuyện, cô đoán là cô ta không trong sạch.”

Những người mua giải thưởng đều tính là chuyện nhỏ, nhưng có lẽ còn có những vấn đề nghiêm trọng hơn. Từ Mạn phản ứng lại: “Nhưng tại sao cô ta lại tìm em?”

Hạ Ngôn ngừng động tác đập trứng, nói: “Em không biết.”

Từ Mạn: “Vậy em đã gọi cho cậu Văn phải không? Cô thấy em đang cầm điện thoại di động.”

Hạ Ngôn: “Phải ạ.”

“Cậu ta nói thế nào?”

Hạ Ngôn đảo trứng, rắc hành lá cắt nhỏ lên, đáp: “Đương nhiên anh ta sẽ không buông tha cho họ.”

Từ Mạn nghe vậy: “Tại sao?”

Hạ Ngôn ngước mắt lên nhìn Từ Mạn.

Từ Mạn mỉm cười không nói gì.

“Cậu ta cũng nên bỏ qua đi. Ít nhất cậu ta và Hạ Tình vẫn còn có tình bạn.”

Hạ Ngôn: “Làm sao em biết được.”

Từ Mạn mỉm cười.

Bà đoán Hạ Ngôn còn có chuyện muốn nói.

Một lúc sau, Hạ Ngôn hấp trứng, xào thêm hai loại rau nữa rồi bắt đầu ăn tối.

*

Ngày hôm sau, cơn sốt của Văn Liễm đã hoàn toàn thuyên giảm, anh mặc áo sơ mi và quần dài đen ra khỏi nhà. Lý Tòng từ sáng sớm đã có mặt, Văn Liễm lật xem tài liệu trên quầy bar. Sau khi lật qua lật lại, giây tiếp theo, anh cầm tập tài liệu lên ném mạnh về phía Lý Tòng, cậu ta đương nhiên không dám trốn tránh.

Văn Liễm dùng ánh mắt lạnh lùng: “Cậu biết mình sai ở đâu chưa?”

Lý Tòng cúi đầu.

Văn Liễm: “Không phải tôi đã nói với cậu rồi sao? Đừng có tự quyết định!”

Lý Tòng càng cúi đầu thấp hơn.

“Văn tổng, tôi xin lỗi.”

“Xin lỗi tôi cũng vô ích.” Văn Liễm bước tới, nhìn chằm chằm Lý Tòng, gay gắt nói: “Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, cậu có mấy cái mạng cũng không trả đủ.”

Hạ Tình và Đường Dịch đã cùng đường bí lối nên đi tìm Hạ Ngôn, nếu họ tàn nhẫn tấn công Hạ Ngôn thì mọi chuyện coi như hỏng. Lý Tòng lúc này có chút sợ hãi vì ý tưởng tồi tệ mà anh ta nghĩ ra ngày hôm qua. Anh ta do dự một chút rồi nói: “Văn tổng, anh nhất định phải cho cô Hạ Ngôn biết suy nghĩ của anh.”

Vừa nói xong.

Văn Liễm nắm lấy cổ áo anh ta.

“Cho nên đây chính là nguyên nhân cậu chủ động?”

Lý Tòng cúi đầu.

Anh ta nói: “Tôi sẽ đi xin lỗi cô Hạ Ngôn.”

Văn Liễm: “Đi đi.”

Lý Tòng vô thức ngước mắt lên, không biết vì sao lại đột nhiên nhanh trí.

“Văn tổng, anh đi cùng được không?”

Văn Liễm hơi nhướng mày.

Không từ chối.

Lý Tòng: “…”

*

Buổi sáng không có chuyện gì, trước tiên Hạ Ngôn đến bệnh viện xem tình trạng Văn Vũ Phàm, Văn Vũ Phàm có vẻ lại không ổn, vài người nhóm giám đốc Lưu đang vây quanh kiểm tra.

Hạ Ngôn chỉ nhìn thấy Văn Vũ Phàm nằm nhắm mắt. Cô không nói chuyện với Văn Vũ Phàm, thấy bác sĩ đều bận nên chỉ có thể nói chuyện với bố mẹ Văn.

Sau đó rời đi.

Khi trở lại đoàn múa, Khương Vân nắm lấy cánh tay của Hạ Ngôn và chỉ lên lầu. Hạ Ngôn ngẩng đầu lên hỏi: “Cái gì?”

Khương Vân: “Lên trên đó cậu sẽ biết, có khách.”

Hạ Ngôn thấy Khương Vân có vẻ thần bí nên cô bước lên cầu thang, vào văn phòng.

Liếc nhìn, đã thấy Văn Liễm đứng ở cạnh bàn, đầu ngón tay thon dài chỉ vào con tốt đen trên bàn cờ, cổ áo sơ mi hơi hé mở, dáng vẻ nghiêm nghị, khi nghe thấy tiếng bước chân của Hạ Ngôn, đầu ngón tay anh dừng lại.

Nhìn anh, Hạ Ngôn có thể biết cơn sốt đã qua.

Cô bước vào trong.

Văn Liễm ngước mắt lên nhìn cô.

“Đi gặp Văn Vũ Phàm sao?”

Hạ Ngôn đi tới phía sau bàn, đặt túi xuống, trả lời: “Ừm.”

Cô hỏi: “Có chuyện gì à?”

Văn Liễm biết rõ mỗi ngày cô đều sẽ đến bệnh viện, anh di chuyển quân đen đến bên cạnh quân trắng, phá vỡ thế cờ cạm bẫy trước đó của Hạ Ngôn, Hạ Ngôn nhìn nó, có chút khó chịu.

Cô di chuyển bàn cờ đi.

Văn Liễm nhướng mày, sau đó kéo quân đen lui về phía sau, tránh cho cô tức giận.

Anh nói: “Đây là cách em hạ ván cờ.”

Hạ Ngôn liếc nhìn anh: “Anh có thể khống chế được việc tôi muốn làm sao?”

Văn Liễm ngước mắt, kiên định nhìn cô: “Anh nghe em.”

Hạ Ngôn nghiến răng.

Cô hỏi: “Có chuyện gì à?”

Cô nhìn Lý Tòng đang đứng cách đó không xa, sắc mặt không ổn, Văn Liễm liếc nhìn Lý Tòng, Lý Tòng ho khan, bước tới trước, cúi đầu chào cô.

“Cô Hạ Ngôn, tôi xin lỗi. Chuyện ngày hôm qua là do tôi thiếu cân nhắc.”

Hạ Ngôn nhất thời không phản ứng kịp, phải mất mấy giây mới nhớ ra chuyện tối qua Hạ Tình tới tìm mình, hơn nữa, nếu không có người chỉ đường, Hạ Tình làm sao có thể tìm đến cầu xin cô.

Chị gái chưa bao giờ coi trọng cô.

Hóa ra là do thư ký của Văn Liễm.

Hạ Ngôn nhìn Lý Tòng.

Không trả lời.

Lý Tòng lại cúi đầu hướng về phía Hạ Ngôn nói: “Ngoài ra, tôi cũng muốn xin lỗi cô về chuyện vừa qua. Từ nay về sau, nếu cô nói muốn đi đông, tôi sẽ không đi tây, tôi sẽ báo cáo toàn bộ lịch trình của ông chủ cho cô.”

Hạ Ngôn nghe vậy thì cười khẩy, khoanh tay lại: “Sao tôi lại cần lịch trình của sếp anh?”

Văn Liễm nhìn dung mạo xinh đẹp của Hạ Ngôn, chậm rãi nói: “Đương nhiên là thuận tiện cho việc tìm anh.”

Ánh mắt Hạ Ngôn nhìn về phía Văn Liễm.

Cô trừng mắt nhìn anh: “Anh cho rằng tôi đang tìm anh sao?”

Văn Liễm: “…”

Vài giây sau.

Anh nói: “Em tìm anh để lên giường với em, không phải sao?”

Lý Tòng cúi đầu càng thấp.

Đôi mày mảnh khảnh của Hạ Ngôn nhướn lên.

Vài giây sau.

Cô mỉm cười: “Ừ, còn có chuyện này.”

Văn Liễm nhìn đồng hồ, nói: “Em ăn chưa? Anh đã đặt chỗ cho Thất Thất ở nhà hàng dành cho trẻ em.”

Hạ Ngôn buông lỏng cánh tay, thu dọn tài liệu trên bàn, nói: “Không cần, buổi trưa tôi có việc phải làm.”

Văn Liễm nhìn mái tóc rũ xuống của cô, đưa tay giúp cô vén lại, Hạ Ngôn liền né đi. Anh nghe xong cũng buông tay nói: “Vậy anh ăn ở căng tin đoàn múa của em nhé.”

Hạ Ngôn nhìn anh: “Muốn có thân phận à?”

Văn Liễm xắn tay áo nói: “Không cần.”

Hạ Ngôn: “…”

Hạ Ngôn cũng không để ý tới anh, xoay người đi xuống lầu. Văn Liễm chậm rãi đi theo, căng tin vũ đoàn đã mở cửa, khách cũng có thể dùng bữa trong đây, lúc này ở đây có rất nhiều học sinh đã có mặt, Hạ Ngôn bước vào sẽ dễ dàng thu hút sự chú ý, phía sau cô lại là một người đàn ông cao ráo tuấn tú.

Người đàn ông mặc áo sơ mi đen, quần đen, cổ áo hơi hở, trông rất cường tráng. Anh kéo ghế cho Hạ Ngôn, mọi người có thể nhìn rõ nét mặt anh.

Thầm hét lên.

Trong số các vũ công có nhiều thiên kim tiểu thư.

Văn Nhị.

Văn Nhị.

Cuối cùng tôi đã được gặp anh ấy ngoài đời, anh ấy rất đẹp trai, rất hợp với Hạ Ngôn, vấn đề là anh ấy lại ân cần như vậy. A a a a a a.

Video này có thể được phát trong một thời gian dài.

Thành thật mà nói, trước đây họ không dám động thổ trên đầu thái tuế, nhưng không hiểu sao họ lại có dũng khí khi biết anh xuất hiện cùng Hạ Ngôn.

Họ lấy điện thoại ra và quay lại cảnh tượng này. Trước kia Văn Liễm hẳn là sẽ liếc nhìn bọn họ một cái, nhưng vì bọn họ là học sinh của Hạ Ngôn nên anh càng khoan dung hơn.

Hạ Ngôn ngước mắt lên nhìn bọn họ.

“Không được quay chụp.”

Họ sửng sốt trong giây lát.

Văn Liễm bình tĩnh nói: “Cứ chụp đi, không sao đâu.”

Hạ Ngôn liếc anh một cái, “Anh cho rằng tôi đang bảo vệ quyền riêng tư cho anh sao?”

“Tôi đang bảo vệ chính mình.”

Văn Liễm: “…”

Chương 61 🪶 Chương 63

One thought on “VẬT THAY THẾ – CHƯƠNG 62

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *