VẬT THAY THẾ – CHƯƠNG 60

Đáng đời

Editor: Đá bào
Beta: Gió

Nghe xong lời này, những lời còn lại muốn nói của Văn Vũ Phàm nghẹn lại trong cổ họng. Anh trầm mặc nhìn người đàn ông vẫn đang ho không ngừng, quần áo của anh ta rất đắt tiền, một người đàn ông như vậy khẳng định không thiếu phụ nữ vây xung quanh.

Tương tự, chắc chắn sẽ nhận được sự giáo dục cần thiết. Hạ Ngôn thà một mình vượt qua còn hơn là nói cho anh ta biết, ít nhất anh ta cũng nên hiểu rằng dù có cưỡng cầu thế nào thì quá khứ cũng không thể xóa bỏ được. Buông tay có lẽ là cách tốt hơn, chẳng phải mọi người đều sẽ được bình yên sao?

Không thể.

Đây là câu trả lời anh ta đưa ra.

Việc anh ta đưa ra câu trả lời như vậy là có ý gì?

Có nghĩa là người đàn ông này… rất yêu Hạ Ngôn.

Văn Vũ Phàm không muốn thừa nhận sự thật này, anh cũng có tâm tư của riêng mình, anh nói những lời này là muốn nói với người đàn ông họ Văn kia rằng anh mới là người đã đồng hành cùng cô trải qua những ngày tháng khó khăn đó. Cảnh còn người mất.

Nhưng người đàn ông họ Văn này.

Câu trả lời mà anh ta đưa ra.

Cứ như vậy mà trả lời

Sau khi cơn ho ngừng lại, Văn Liễm đưa tay nhẹ nhàng nới lỏng cổ áo, sau đó ngước mắt nhìn Văn Vũ Phàm.

Văn Vũ Phàm mặc áo đồ của bệnh nhân, bị bệnh tật hành hạ nhưng nét đẹp tuấn tú vẫn không bị che khuất, tràn ngập hơi thở thanh xuân như ánh mặt trời, giống như một cậu sinh viên năm cuối ấm áp.

Văn Liễm bị tống vào quân đội ngay từ năm nhất, trên người anh không có nhiều ánh nắng, chỉ có sự sắc bén và tàn nhẫn, nếu Văn Vũ Phàm là thiên sứ thì anh chính là người sói.

Hai người im lặng, tầm mắt nhìn nhau giữa không trung, mùi thuốc súng lan tỏa khắp gian phòng.

Văn Liễm đứng dậy, nắm lấy thành giường nói: “Cố gắng mà sống tốt.”

Sắc mặt của Văn Vũ Phàm khẽ biến đổi.

Văn Liễm: “Cũng cảm ơn anh đã chăm sóc cô ấy hơn hai năm qua.”

Nói xong, anh quay người bước ra ngoài.

Hành lang bên ngoài yên tĩnh, Văn Liêm đi vào thang máy, một lúc sau có người đến giúp Văn Vũ Phàm lên phòng VIP, sắc mặt anh ta lại một lần nữa thay đổi.

Cửa thang máy mở ra.

Văn Liễm lấy chìa khóa, lên xe rồi khởi động. Lái xe đến phố Kim Nguyên, xe đi vào ngõ, Văn Liễm xuống xe, đi về phía trước, gõ cửa.

Lại nghe thấy tiếng cười trẻ nhỏ bên trong.

Đầu ngón tay anh chợt dừng lại.

Sau vài giây im lặng, anh lùi lại vài bước. Lúc này, cửa cọt kẹt mở ra, Hạ Ngôn giơ tay buộc tóc bước ra ngoài, vài sợi tóc mỏng xõa xuống vai.

Ánh sáng màu cam chiếu xuống lông mày cô, cô ngước mắt nhìn sang.

Văn Liễm dùng ánh mắt thật sâu nhìn cô, một giây sau, anh sải bước về phía trước, dùng sức ôm cô vào lòng.

Anh ôm cổ cô, hôn lên đỉnh đầu, “Anh xin lỗi, Hạ Ngôn.”

Hạ Ngôn hoàn hồn lại.

Định giãy giụa theo phản xạ.

Văn Liễm hôn xuống lông mày của cô, sau đó anh áp trán hai người vào nhau, nheo mắt nhìn cô, tay còn lại ôm mặt cô.

Hạ Ngôn chợt nhìn vào mắt anh.

Đôi mắt của anh có màu đỏ như mắt phượng, hẹp và dài, anh thường nhìn hầu hết mọi người với vẻ mặt không biểu cảm nhưng lại rất sắc bén. Đêm nay trong mắt anh chỉ có bóng hình cô.

Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng chạm vào khóe môi cô.

Nói: “Năm đó em theo đuổi anh, không phải anh thờ ơ, mà do ở quân đội không được phép mang theo điện thoại di động vào, hầu như mỗi lần được cầm máy, anh liền đọc ngay tin nhắn WeChat em gửi.”

“Em như một chú chim, ríu rít kể về những điều vụn vặt trong cuộc sống, em đi vào trái tim anh từng chút một. Trong cuộc đời anh, em không thích phàn nàn. Có những chuyện đã xảy ra, nhưng thỉnh thoảng anh mới thấy những gì em nói … Anh cũng có khao khát về cuộc sống. Cũng mơ ước nếu có thể học cùng trường với em, anh có thể được chứng kiến cuộc sống mà em vừa nhắc đến.”

“Còn có thể thường xuyên nhìn thấy dáng vẻ của em lắc lư bên cạnh anh trong bộ váy trắng…”

“Khiến anh không thể cầm lòng mà ôm lấy em.”

“Hạ Ngôn, thật sự xin lỗi.”

Anh ngẩng đầu lên, lại đặt đôi môi mỏng lên trán cô. Nhưng môi anh nóng bừng, thân thể cũng nóng bừng, Hạ Ngôn sửng sốt, Văn Liễm nghiêng đầu ho khan.

Anh không thể không buông Hạ Ngôn ra.

Cổ đỏ bừng, anh nghiêng đầu ho.

Hạ Ngôn ngơ ngác nhìn.

Vài giây sau.

Cô nắm lấy cổ áo anh và kéo anh lại.

Văn Liễm ngước mắt lên.

Hạ Ngôn: “Anh vẫn còn sốt.”

Văn Liễm nheo mắt nhìn cô: “Anh không sao.”

Anh đưa tay ôm lấy mặt cô, “Anh không cầu xin em tha thứ, chỉ mong em cho anh được ở bên em, đứng sau bảo vệ em đến hết cuộc đời, được không?”

Hạ Ngôn mím môi.

Hồi lâu sau.

Cô hỏi: “Anh…”

Anh thực sự thích tôi sao?

Nhưng cô không thể hỏi và cũng không dám hỏi những lời sau. Nhưng trong đầu cô lại nhớ tới một điều, có một cuộc hẹn hò vào năm thứ hai, cô mặc váy trắng, xách một chiếc túi vải đứng bên xe buýt đợi anh, anh đến bằng một chiếc xe việt dã, lúc ấy anh không xuống xe. Hạ Ngôn nghe thấy những lời nghị luận sôi nổi của những cô gái xung quanh.

Nói rằng anh rất đẹp trai.

Cũng hỏi anh là ai, đến gặp ai.

Hạ Ngôn xoa xoa tóc, ngượng ngùng đi về phía xe giữa lúc họ đang thảo luận. Đi được một đoạn, anh mở cửa bước xuống xe, sau đó đi về phía cô, ôm ngang cô lên.

Điều đó làm cô bị sốc.

Cô nghĩ anh cho là cô đi quá chậm.

Khiến anh phải chờ đợi quá lâu.

“Còn anh thì sao?” Văn Liễm nghiêng đầu nhìn cô, Hạ Ngôn định thần lại, chỉ cảm thấy người anh rất nặng, rất nóng, Hạ Ngôn đẩy anh ra, nói: “Anh gọi Lý Tòng đi, về đi khám bác sĩ và uống thuốc.”

Văn Liễm còn muốn nói cái gì đó nhưng lại ho.

Cổ và yết hầu đều ửng đỏ. Hạ Ngôn kéo cổ áo anh, muốn nói gì đó, nhưng đột nhiên nhớ tới gì, cô quay đầu nhìn về phía đầu ngõ. A Thanh và hai vệ sĩ khác đang lén lút đứng đó, Hạ Ngôn: “Lại đây.”

Ba người họ nhìn nhau.

Đang do dự.

Nhưng anh ta đã bắt gặp ánh mắt của ông chủ.

Trong nháy mắt họ không dám bất tuân, bước ra khỏi bóng tối. Hạ Ngôn ngẩng đầu nhìn anh, nói: “Trở về đi gặp bác sĩ và uống thuốc đi.”

Văn Liễm hơi nhướng mày, cụp mắt nhìn cô.

Vài giây sau.

Anh nói: “Được.”

Anh chạm vào mặt cô, “Hãy nhớ kỹ lời anh nói tối nay.”

Hạ Ngôn quay mặt sang một bên.

Văn Liễm mò mẫm không tìm được gì, anh xoay đầu ngón tay, vén một lọn tóc ra sau tai cô. Hạ Ngôn mím chặt môi, chỉ đẩy anh một cái: “Anh mau cút đi.”

Văn Liễm đứng thẳng người.

Anh liếc nhìn cái đầu nhỏ của Hạ Tri Kỳ đáng ló ra sau cánh cửa sân. Anh và Hạ Tri Kỳ nhìn nhau mấy giây, sau đó xoay người lên xe, vừa lên xe liền nhịn không được ho khan một tiếng. Đặt khuỷu tay lên đầu gối, A Thanh ngồi vào ghế lái liếc nhìn anh, tối nay lẽ ra Văn Liễm phải đi ngủ rồi.

Cơn sốt của anh không đơn giản chỉ là phát sốt.

Vẫn cần nghỉ ngơi cho tốt.

Ai biết anh lại mò đến đây?

A Thanh khởi động xe.

Văn Liễm nhìn về phía cửa sân viện, Hạ Ngôn đã nắm tay Hạ Tri Kỳ đi vào. Lúc này Văn Liễm mới thu hồi tầm mắt, ôm trán, ho khan đến nhăn mày.

*

Bước vào cổng sân.

Hạ Tri Kỳ nhìn Hạ Ngôn: “Mẹ, chú tới đây làm gì?”

Hạ Ngôn dừng một chút, nhìn Hạ Tri Kỳ, cô ngồi xổm xuống, sờ tóc cậu bé nói: “Chú ấy tới gặp con.”

Hạ Tri Kỳ: “Gặp con làm gì.”

Hạ Ngôn nghĩ nghĩ, phát hiện mình có chút mềm lòng, đứng thẳng người nói: “Sau này con sẽ biết.”

Hạ Tri Kỳ: “Con không cần chú ấy tới gặp.”

Hạ Ngôn nắm chặt tay cậu bé. Từ Mạn ở trong phòng khách nhìn thấy, nói: “Cậu ta bệnh nặng lắm à?”

Hạ Ngôn nghĩ tới dáng vẻ của Văn Liễm.

Cô “ừm” một tiếng.

Từ Mạn: “Không ngờ cậu ta cũng có lúc bị bệnh.”

Hạ Ngôn im lặng.

Trong đầu cô hiện lên hình ảnh anh quỳ trước cửa sân viện, đêm đó giông bão dữ dội, quần áo anh ướt đẫm, dính chặt vào người. Hạ Ngôn xoa xoa lông mày, cố gắng đẩy những hình ảnh này ra khỏi đầu.

Cô bế Hạ Tri Kỳ vào phòng.

*

Đêm hôm đó, cơn sốt cao của Văn Liêm vẫn kéo dài không ngừng, Lâm Tiếu Nhi dẫn Văn Tụng Tiên lần đầu tiên bước vào căn hộ trong hoa viên ven sông, Văn Liễm chuyển đến đây đã hơn hai năm, trong nhà cũng không có ai từng đến đây.

Căn hộ rộng rãi có một cầu thang, lẽ ra có thể chia làm bốn phòng, nhưng Văn Liễm lại mở ra và chỉ xây hai phòng, một phòng ngủ chính và một phòng làm việc.

Mà phòng khách và phòng ăn.

Lại trống trải đến dọa người.

Trong nhà trang trí cũng rất đơn giản, quạnh quẽ, vừa bước vào đã có cảm giác không được chủ nhân quá để tâm. Lâm Tiếu Nhi khoanh tay nói: “Chú nhỏ, đây là nơi cậu ở sao? Lạnh lẽo quá.”

Văn Tụng Tiên cũng liếc nhìn xung quanh vài cái.

Anh cũng cảm thấy nơi này thật quạnh quẽ.

Bảo mẫu mà Văn Liễm thuê trước đây đã được thay thế bằng chị Trương, chị Trương thường nấu tổ yến cho Hạ Ngôn ở lầu Đại Bình, đi theo Lâm Tiếu Nhi nói: “Lúc tôi ở biệt thự Tinh Hà thì không như thế này.”

Lâm Tiếu Nhi khịt mũi nhìn chị Trương, “Trước đây sống ở biệt thự Tinh Hà như thế nào?”

Chị Trương nói: “Trông giống như một gia đình đích thực vậy. Cậu Văn sẽ cùng cô Hạ Ngôn đi mua đồ đạc. Hạ Ngôn thường xuyên mua một số đồ vật trang trí nhỏ trên mạng rồi bày trong nhà, cậu Văn đều thuận theo ý cô ấy, có khi cậu ấy ra ngoài cũng sẽ mua ít đồ trang trí, còn mua ghế sofa theo màu sắc mà cô Hạ Ngôn thích.”

“Nhưng từ khi cô Hạ Ngôn rời đi, cậu ấy vẫn luôn sống ở đây, đối với căn nhà này không có yêu cầu gì cả, cho nên mới thành ra như vậy.”

Lâm Tiếu Nhi và Văn Tụng Tiên nhìn nhau.

Cô nói: “Cái này…quả thực là đáng đời.”

Văn Tụng Tiên thở dài, trước đây anh chưa từng tìm hiểu về chuyện tình cảm của em trai mình. Bây giờ ai có thể nghĩ rằng nó lại thành ra  như thế này, toàn bộ căn hộ rộng rãi chủ yếu là màu xám và trắng, ngoại trừ đồ nội thất không có trang trí gì thêm, vì màu sắc quá đơn điệu và u ám nên trông càng hiu quạnh, không có chút dấu vết sinh hoạt của cuộc sống, giống như nó chỉ là một cái hộp lớn trống rỗng.

Văn Tụng Tiên đi theo Lâm Tiếu Nhi vào phòng ngủ chính.

Bác sĩ Trần đứng sang một bên truyền dịch cho Văn Liễm, Văn Liễm đặt hai tay lên trán, cổ áo hơi mở, eo và bụng đắp chăn bông, ngực hơi phập phồng, áo sơ mi dán chặt vào thân. khắc họa rõ ràng cơ thể. Căn phòng ngủ của anh cũng trống rỗng. Đây là lần đầu tiên Lâm Tiếu Nhi nhìn thấy người chú nhỏ vẫn luôn cứng rắn nằm như thế này.

Bà không khỏi thở dài.

Người trân quý nhất định phải trân trọng, nếu không nỗi đau mất đi giống như con dao xoáy sâu vào tim.

Bà nhấc điện thoại lên.

Chụp ảnh.

Đăng lên vòng bạn bè.

Lâm Tiếu Nhi: Tội nghiệp, mà cũng đáng bị như vậy.

Hình chụp.

Văn Trạch Tân: ….Chú tôi khổ quá.

Phó Lâm Viễn: Có chút đáng thương, nhưng cũng xứng đáng.

Văn Trạch Lệ: Đã bệnh mấy ngày rồi, vẫn chưa khỏi.

Văn Dao: Có chuyện gì vậy chú nhỏ? Mẹ, chú nhỏ của con sao thế?

Giang Tuyết Nhi: Chú, chú còn đứng dậy được nữa không?…

Chương 59 🪶 Chương 61

One thought on “VẬT THAY THẾ – CHƯƠNG 60

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *