VẬT THAY THẾ – CHƯƠNG 19.1

Không ạ, nhớ tới anh ta làm gì chứ

Editor: Gió
Beta: Bảo Trân

Trời đông ở Trấn Giang khác với cái lạnh ở Kinh Thị, lạnh ẩm, không phải kiểu khô hanh kia. Mà trong sân không lắp máy sưởi, hơn nữa lại là kiểu lộ thiên, lạnh vô cùng. Cô Từ gọi người đến lắp cửa sát đất, nhưng người ở đây làm việc đều khá chậm trễ, dù đã gọi mấy ngày rồi nhưng vẫn chưa đến đo đạc.

Hai ngày nay Hạ Ngôn luôn cảm thấy buồn ngủ, ngoài việc luyện tập ra đa phần cô đều ngồi mình trên chiếu tatami trong phòng khách, tay cầm một ly cà phê ấm nóng.

Từ Mạn đan tất mùa đông cho hai người, bà đan tất vô cùng khéo léo, đẹp đẽ lại đáng yêu. Bà nói: “Có phải em vẫn chưa quen với thời tiết ở đây không? Sắc mặt có hơi tái đi đấy.”

Hạ Ngôn dựa về phía sau, nói: “Em chưa từng đi xa như vậy, có lẽ quả thực vẫn chưa quen.”

“Vậy khoảng thời gian này nghỉ ngơi cho tốt đi, không cần vội tập luyện, trước khi ngủ em nhớ ngâm chân, như vậy sẽ thoải mái hơn một chút.”

Hạ Ngôn mím môi, gật đầu: “Vâng ạ.”

Bên ngoài có tiếng người rao bán cá, đây là người bán cá biển, Từ Mạn đặt kim trên tay xuống, cầm ít tiền mặt lên, nói: “Cô đi mua con cá.”

Hạ Ngôn nghịch điện thoại, nhìn tin nhắn trên Weibo. Cô đã đổi số điện thoại, đăng nhập kiểu không cần số chứng minh thư, ở Kinh Thị sẽ không làm được, nhưng ở nơi xa xôi hẻo lánh như Trấn Giang thì đây lại là điều rất bình thường. Cô lên Weibo chủ yếu là để theo dõi các đoàn múa, thỉnh thoảng họ sẽ đăng bài giới thiệu những bài múa mới.

Trấn Giang khá hẻo lánh, nhưng mạng không hề chập chờn, cô lướt lướt, đột nhiên ngửi thấy mùi cá biển.

Mùi tanh vô cùng rõ rệt.

Hạ Ngôn khẽ nôn khan một tiếng, nói: “Cá này tanh quá ạ.”

Từ Mạn cười đi về phía phòng bếp, trả lời: “Tanh sao? Cô thấy cũng bình thường mà, tối nay em nấu nhé.”

Hạ Ngôn gật đầu, nhìn thời gian, cô đặt điện thoại và ly cà phê xuống, sau đó đứng dậy, đeo khăn quàng cổ lên rồi đi vào bếp: “Tối nay làm món hấp đi ạ.”

“Đều được, dù sao cũng chỉ có cô ăn là nhiều.”

Hạ Ngôn cười, đi về phía con cá vẫn còn sống, vừa đi đến thì mùi tanh ấy lại xộc vào mũi. Hạ Ngôn nhíu mày, cố gắng nhịn lại đi qua, đưa tay cầm con cá lên, nhưng một giây sau lại không nhịn được nữa, cô xoay người lập tức chạy ra khỏi phòng bếp ra ngoài sân, bám lấy thùng rác không ngừng nôn khan.

Từ Mạn lập tức đứng dậy chạy ra, khẽ vỗ lưng cô, “Em sao vậy? Sao vậy? Con cá kia có vấn đề gì sao? Cô thấy nó khá tươi mà nhỉ.”

Đôi mắt Hạ Ngôn đã ướt nước mắt, nhưng vẫn không nôn ra được thứ gì, cô đứng dậy, trả lời: “Em cảm thấy khá khó ngửi, vô cùng kích thích dạ dày, con cá kia thật sự là cá biển sao ạ.”

Từ Mạn: “Đúng vậy, mấy ngày trước cũng ăn mà, sao lại…”

Còn chưa nói xong sắc mặt bà đã khẽ thay đổi, nhìn chằm chằm Hạ Ngôn, Hạ Ngôn cảm nhận được sự biến hoá trong đôi mắt bà, khựng lại đang định mở miệng. Từ Mạn nắm lấy cổ tay cô, tay còn lại bóp vai cô, tích tắc tích tắc, thời gian chầm chậm trôi. Từ Mạn nheo mắt, hỏi: “Kì kinh nguyệt của em đã đến chưa vậy?”

Hạ Ngôn ngẩn ra, sau đó sắc mặt lập tức trắng bệch.

Thậm chí cô còn không thốt lên lời.

Từ Mạn nhanh chóng đỡ lấy cô, nói: “Chưa đến đúng không?”

Hạ Ngôn nắm lấy tay Từ Mạn: “Con không muốn có đứa trẻ này.”

Từ Mạn không ngờ cô lại nhanh chóng đưa ra đáp án như vậy, bà nắm tay cô, “Em bình tĩnh lại trước đã, có muốn giữ đứa bé lại hay không thì cũng phải xác định xem có phải là mang thai hay không đã.”

Nói rồi bà đỡ cô vào nhà.

Hạ Ngôn ngồi lên chiếu Tatami, cầm tấm thảm đắp lên người, Từ Mạn rót một ly nước ấm cho cô, nói: “Em ngồi đi, cô ra ngoài mua chút đồ, chúng ta phải xác định trước đã.”

Hạ Ngôn nhìn Từ Mạn, “Cô, lúc nãy cô bắt mạch, có không ạ?”

Từ Mạn khựng lại.

Bà nói: “Có, nhưng với khả năng của cô thì không thể chắc chắn, vẫn phải thử mới biết được, cuối cùng còn cần đến bệnh viện để xác nhận, ở đây cách Châu Thị khoảng hai tiếng đi đường, nếu chúng ta đến bệnh viện phải hẹn đặt xe trước.”

Hạ Ngôn gật đầu.

Từ Mạn khẽ vỗ về mu bàn tay cô, quay người rời đi.

Hạ Ngôn dùng tấm thảm bọc mình cẩn thận, nhìn ra cửa ngoài sân. Thật lâu sau Từ Mạn mới trở về, bà đưa que thử thai cho cô, nói: “Em làm theo hướng dẫn sử dụng rồi thử đi.”

Hạ Ngôn nhận lấy, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Khi nhìn thấy hai vạch màu đỏ xuất hiện, bàn tay Hạ Ngôn càng nắm chặt hơn, mở cửa đi ra. Từ Mạn đi lên phía trước nhìn, thở dài một tiếng, “Quả thật là có rồi.”

Bà ngẩng đầu nhìn Hạ Ngôn.

“Con nghĩ sao?”

Hạ Ngôn khẽ thất thần, sau đó nói: “Con không muốn.”

Từ Mạn gật đầu, “Cô đi đặt xe trước, dù thế nào đi chăng nữa chúng ta cũng phải đến bệnh viện kiểm tra cái đã.”

Hạ Ngôn: “Vâng ạ.”

Tối nay con cá vẫn ở đó, hai người tuỳ tiện ăn bát mì cho xong bữa. Sáng ngày hôm sau, Từ Mạn cùng Hạ Ngôn bắt xe lên Châu Thị.

Châu Thị là thành phố thuộc tuyến bốn, người ở đây đều an cư lạc nghiệp, nhịp sống khá chậm.

Cũng chỉ có ba bệnh viện chính, bọn họ đi thẳng đến bệnh viện phụ sản, vừa mới đi vào, khắp nơi đều là tiếng của trẻ con, còn có các người làm bố làm mẹ đi lại, cũng có cả người thân đi cùng. Từ Mạn lấy số, dẫn Hạ Ngôn đến gặp bác sĩ phụ sản, kiểm tra một loạt.

Bác sĩ phụ sản nhìn Hạ Ngôn một cái, nói: “Gầy quá, nhớ phải ăn nhiều hơn.”

Hạ Ngôn không đáp.

Bác sĩ phụ sản thấy gương mặt tái nhợt của cô, ngẩng đầu nói với Từ Mạn: “Đứa bé được sáu tuần rưỡi rồi, giấy tờ cần có bố đứa bé cùng đến, về gọi người đó đến đi.”

Từ Mạn nhìn Hạ Ngôn.

Hạ Ngôn ngẩng đầu nói với bác sĩ, “Tôi không muốn…”

Hai từ đứa bé đột nhiên bị tiếng khóc của trẻ con chặn ngang, sau đó có tiếng người nói lớn, “Chị, chị, là con gái này, công chúa nhỏ đấy.”

Lời của Hạ Ngôn nghẹn lại giữa họng.

Hạ Ngôn đứng dậy, nắm lấy tay của Từ Mạn, nói: “Cô, cô nói giúp em đi.” Nói rồi cô đi ra ngoài, ôm tay đứng ở cửa, mắt nhìn thấy những người đang vui vẻ cảm tạ trời đất, cô thu tầm mắt lại.

Bác sĩ phụ sản nhìn sang Từ Mạn.

Từ Mạn ngẩn ra, ngồi xuống, bà nhìn bác sĩ và nói: “Con bé vẫn còn trẻ, lại là người học múa, cũng chưa kết hôn, vì vậy muốn bỏ đứa trẻ đi.”

Bác sĩ phụ sản cũng đã sớm quen với chuyện này, bày tỏ hiểu được, cô nói: “Bởi vì đứa trẻ đã được hai tháng rồi nên biện pháp tốt nhất là phẫu thuật, dùng thuốc sợ rằng không ổn.”

Từ Mạn: “Được.”

Bác sĩ, “Tôi làm đơn nhé, hai người hãy đến theo lịch, vào hai ngày sau.”

“Được ạ.”

Rất nhanh sau đó, Từ Mạn cầm đơn đi ra, Hạ Ngôn đứng thẳng người lên, Từ Mạn gật đầu với cô, sau đó hai người rời khỏi bệnh viện, ngồi xe về Trấn Giang.

Về đến nhà trời cũng đã tối, họ lại tuỳ tiện ăn qua bữa.

Từ Mạn lấy đi ly cà phê trên tay Hạ Ngôn, nói: “Trước khi bỏ đứa bé đi thì đừng uống cà phê.”

Hạ Ngôn gật đầu, đặt ly xuống.

Từ Mạn nhìn cô: “Em xác định muốn bỏ đứa bé sao? Hay là hai ngày này nghĩ thêm đã?”

Hạ Ngôn nhìn Từ Mạn: “Em muốn ạ.”

Lúc này trong đầu hiện lên tiếng bé sơ sinh khóc, nếu là bé gái thì sao đây.

Hạ Ngôn mím chặt môi, thu lại những dòng suy nghĩ khác, cô xoay người đi vào phòng, cả đêm nay Từ Mạn không ngủ ngon, Hạ Ngôn cũng vậy, Từ Mạn vẫn luôn thở dài.

Hạ Ngôn đột nhiên cảm thấy ớn lạnh.

Sáng ngày hôm sau, hai người đều vô cùng yên tĩnh làm việc của mình, Hạ Ngôn thay bộ đồ tập múa, tay nắm vào xà, tiếng nhạc vang lên dịu dàng.

Từ Mạn vừa đan tất vừa nhìn cô múa.

So với hôm qua thì vũ đạo hôm nay của Hạ Ngôn càng nhẹ nhàng hơn, có thể là vì cô ý thức được trong bụng mình còn có đứa bé, cho dù cô không muốn giữ lại đi chăng nữa.

Nhưng cô sẽ không giày vò cơ thể của mình bây giờ.

Từ Mạn nhìn trán cô toát mồ hôi, trầm mặc vài giây rồi lên tiếng: “Hạ Ngôn, em có từng nghĩ qua rằng, nếu như em sinh đứa bé ra, nhưng đứa bé là của em.”

“Không có liên quan gì đến người đàn ông kia cả.”

Đầu ngón chân của Hạ Ngôn chạm đất, khẽ thở dốc, cô xoay sang nhìn Từ Mạn. Từ Mạn ngồi ở cửa, hôm nay hiếm khi có chút nắng trời, một tầng sáng phủ lên người bà, ôn nhu cười, nói: “Lúc còn trẻ, cô cũng từng muốn có con, có một đứa bé thuộc về mình, còn đàn ông có hay không không quan trọng, nhưng con là của mình, cuộc đời đơn độc thế, có con ở bên cạnh mình cũng rất tốt.”

“Không phải sinh con vì anh ta, mà là giữ cho mình.”

Hạ Ngôn nắm chặt thanh xà, lòng bàn tay toát mồ hôi, cô nhìn Từ Mạn, “Vậy cuối cùng không thành công ạ?”

Từ Mạn lắc đầu: “Sảy thai rồi.”

Bà nói: “Sảy thai rất đau, nhưng đau nhất là không giữ được con của mình.”

Hạ Ngôn trầm mặc.

Ánh nắng phủ xuống sân sáng lạn hơn bao giờ hết, giống như đang nhắc cô rằng tương lai vẫn còn rất tốt đẹp. Từ Mạn đặt tất xuống đứng dậy đi về phía cô, nói: “Bây giờ có lẽ em không có cảm giác gì, nhưng sau này có lẽ em sẽ vì việc này mà thường xuyên nghĩ lại, điều ấy sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của em rất nhiều.”

“Còn về việc nhảy múa thì em không cần phải lo lắng, cô sẽ giúp em.”

Hạ Ngôn nhìn vào mắt Từ Mạn.

Từ Mạn: “Đương nhiên, em vẫn nên tự mình suy nghĩ.”

Hạ Ngôn mím môi, cô gật đầu.

Buổi tối những vì sao phủ khắp không trung, sáng lấp lánh, cho dù lạnh nhưng Hạ Ngôn và Từ Mạn vẫn ngồi ở sân ngắm sao, bên tay là máy radio cũ kĩ đang phát một bài nhạc kinh điển.

“Trở về nơi chúng ta bắt đầu, còn nhớ lần đó là một ngày mưa, anh ôm chặt em vào lòng, nói rằng sẽ yêu em mãi mãi.”

“Lời hứa ấy chẳng thắng được thời gian, chớp mắt đã đến điểm cuối của tình yêu, không thể đối mặt với những lời biện hộ và lừa dối của anh nữa, em thấy anh hôn lên má cô ta.”

“Thế giới của em từng ngày từng giây vì anh mà thay đổi nhưng anh không phát hiện, những hy sinh của em anh cũng chẳng thấy, em nhắm mắt lại, hôn lên má anh lần cuối.”

“Nếu từng yêu em thật lòng anh không cần phải xin lỗi.”

Tối nay.

Trời sao vẫn sáng như vậy, bài hát cũng hơi nghẹn lòng. Đến khi chìm vào giấc ngủ tâm trạng của Hạ Ngôn vẫn khá bình tĩnh.

Ngày hôm sau cô dậy đánh răng rửa mặt, đứng trước gương vài giây, sau đó cô khẽ kéo áo lên nhìn chiếc bụng bằng phẳng của mình.

Cô khác với một vài người học múa khác, bụng rất nhỏ gọn.

Thực ra bụng cô có chút mỡ, cô sờ phần eo của mình, lại nhìn vào gương.

Khi cô được đối xử thật tốt.

Cũng đã từng nghĩ, sinh mệnh là để kính trọng.

Những thứ còn lại thì hãy đối xử cho thật tốt.

Cô đi ra mở cửa, nhìn thấy Từ Mạn đang bận rộn làm bữa sáng, cô nói: “Cô, em quyết định rồi, em sẽ giữ đứa bé lại.”

Từ Mạn khựng lại, ngẩng đầu lên, sau đó đáp: “Được.”

Chương 18 🪶 Chương 19.2

One thought on “VẬT THAY THẾ – CHƯƠNG 19.1

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *