NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM- CHƯƠNG 41

Hôn xuống

Editor: Đá bào
Beta: Gió

Lạc Vũ nấu mì xong, cũng ăn xong luôn rồi, cầm bát và nồi rửa sạch sẽ, vẫn chưa thấy chị họ quy về. Đứng trên ban công cũng không nhìn thấy chị họ đâu, cô lại lười xuống lầu lần nữa.

Cô “phán xét” người đồng nghiệp đến trao đổi công việc, ngoài giờ làm việc rồi còn không để cho chị họ cô được yên, thảm giống cô vậy.

Nửa tiếng sau, cuối cùng ngoài cửa cũng vang lên tiếng mở khóa.

Lạc Kỳ coi như không có chuyện gì xảy ra: “Ăn xong rồi sao?”

“Cũng sắp tiêu hóa xong rồi.”

“…”

Lạc Vũ nằm trên ghế sô pha lướt điện thoại, liếc chị họ một cái, cau mày: “Chị điên rồi sao chị, mặc ít như vậy còn vội chạy xuống? Sao chị không nói với em một tiếng, em mang quần áo cho chị.”

Lạc Kỳ không lạnh, cô được Tưởng Thịnh Hòa ôm chặt hai mươi mấy phút liền, đến giờ sau lưng còn lấm tấm mồ hôi.

Cô thay giày, đóng cửa lại, đành nói dối em họ: “Ở trong xe trao đổi công việc, không lạnh.”

“Vậy lúc chị xuống xe cũng lạnh mà, người ta thì mặc áo len, chị lại chỉ mặc áo thun mỏng.” Lạc Vũ buông điện thoại xuống, đi rót nước ấm cho chị họ, “Khó khăn lắm mới được nghỉ một dịp, đừng để bị cảm.”

“Chị không khát, chị đi tắm đây.”

“Không phải chị vừa tắm rồi sao?”

“… Lạnh, tắm nước nóng.”

“Vậy chị chỉnh nước nóng hơn một chút, cho tan khí lạnh.”

Lạc Kỳ đi vào phòng tắm, khóa trái cánh cửa, dùng tay quạt cho đỡ nóng, trên mái tóc cũng bắt đầu đổ mồ hôi.

Tắm xong đi ra, cô tìm điện thoại di động trước tiên.

Mấy phút trước Tưởng Thịnh Hòa nhắn cho cô: [Anh về đến nhà rồi, đi ngủ sớm một chút.]

Lạc Kỳ một tay cầm khăn lông lau tóc, một tay nhắn lại: [Vâng. Tưởng tổng, ngủ ngon.]

[Ngủ ngon.]

“Chị, cười gì thế, có gì vui chia sẻ chút đi.”

“Chị cười sao?” Lạc Kỳ thoát khỏi khung trò chuyện.

“Đúng vậy. Còn cười vô cùng hạnh phúc.”

“…”

Lạc Kỳ đành tiếp tục nói dối: “Đang xem bình luận trên Weibo.”

Thỉnh thoảng Lạc Vũ ngủ lại chỗ cô nên có để mấy bộ quần áo ở đây, cô đi vào phòng ngủ lấy quần áo.

Vừa rồi cô gửi tin nhắn cho Hạ Hủ để hỏi xem có thể xin nghỉ để về Tô Thành hay không, chị họ phải kết hôn.

Hạ Hủ vốn dĩ không tin, [Cô kết hôn thì tôi cho nghỉ.]

Lạc Vũ giận đến mức suýt nữa thì chặn anh ta, chỉ là một cái hôn mà thôi, vậy mà anh ta không chơi nổi, cũng đã mấy ngày trôi qua rồi, vẫn nắm mãi không chịu buông tha.

Nửa đêm, Lạc Kỳ bị em họ đạp cho tỉnh, trong miệng Lạc Vũ còn lầu bầu:

“Dựa vào cái gì chứ!”

“Bà đây không làm nữa!”

Lạc Kỳ vỗ vỗ sau lưng cô ấy, chỉ được nghỉ một ngày, khó trách em họ oán niệm sâu.

Hôm sau, Lạc Kỳ hỏi Lạc Vũ còn nhớ đã nằm mơ thấy gì hay không.

Lạc Vũ lắc đầu: “Một chút ấn tượng cũng không có.”

Trên thực tế thì ấn tượng đã khắc sâu, cô nằm mơ thấy Hạ Hủ, còn đạp anh ta hai cái.

Ăn xong bữa sáng đơn giản, Lạc Kỳ và em họ đi ra trạm, lái xe của cô, một lát em họ sẽ lái về.

Trên đường đi hai người nói tới hôn lễ của chị họ nhà cô, Lạc Vũ hỏi chị có muốn tham gia không.

Mối quan hệ giữa bọn họ và chị họ cũng tạm, lúc nhỏ cũng thường chơi với nhau nhưng sau này bởi vì mối quan hệ giữa người lớn mà vô hình trung có ngăn cách.

Thật ra thì cũng không có mâu thuẫn lớn gì, gặp mặt nên trò chuyện thế nào thì vẫn trò chuyện thế nấy, nhưng không thân mật nổi.

Lạc Kỳ nói: “Có. Đi với mẹ chị.”

Có thể nhìn thấy trước ngày đó mấy bà cô họ hàng tụ tập với nhau, ít nhiều cũng sẽ động chạm tới mẹ cô, ngoài sáng trong tối chế giễu cô một phen, lấy cô và chị họ ra so sánh.

Lạc Vũ tiếc nuối: “Đáng tiếc em không về được, nếu không em sẽ đáp trả, xem bọn họ dám nói gì.”

Cô rầu rĩ: “Nếu bọn họ hỏi tới người bạn trai trên vòng bạn bè của chị, thì chị tính sao? Tốt nhất nên nghĩ trước xem nên đối phó thế nào, đừng để bị lộ đấy.”

Lạc Kỳ cười, “Ai nói là giả? Thật đến không thể thật hơn được nữa.”

Lạc Vũ không hiểu chị họ cười cái gì, cũng cười theo.

Cô bày cho chị họ cách ứng phó: “Thật ra thì giả mới dễ làm, vòng bạn bè lại không để lộ gương mặt, tùy chị khoác lác sao cũng được, khoác lác anh ấy thành đại gia cũng được. Nếu chị lớn gan, cứ nói là sếp của chị, còn không lo dọa chết bọn họ sao.”

“…”

Lạc Vũ lải nhải một hồi, cho cô đủ loại chủ ý.

Đến ga, Lạc Kỳ không để cho Lạc Vũ vào, cô đi xuống xách hành lý, bảo Lạc Vũ trực tiếp lái xe về.

Không giống với đi công tác, mỗi lần đều là ngồi khoang thương gia, về nhà cô sẽ chọn vé thường.

Lạc Kỳ đẩy hành lý vào trạm, vừa đi mấy bước thì có người sau lưng gọi tên cô: “Lạc Kỳ.”

“Sao anh lại đến đây?”

“Đã nói hôm nay đến tiễn em mà.”

Tưởng Thịnh Hòa nhận lấy hành lý từ trong tay cô.

Hôm nay so với hôm qua còn lạnh hơn, anh mặc thêm một chiếc áo măng tô.

Anh còn đeo kính râm, người khác cũng không nhận ra anh.

Lạc Kỳ nhìn thêm một chút, trước kia không phát hiện ra, lúc anh đeo kính râm lại có sức hút như vậy.

Trong dòng người tấp nập, anh và cô chờ đến lượt soát vé lên tàu.

Tưởng Thịnh Hòa lấy một chiếc nhẫn từ trong túi áo lớn ra, hộp nhẫn anh để ở trên xe.

“Chiếc nhẫn đã xong rồi sao?” Lạc Kỳ tưởng là nhẫn cưới anh đặt đã đến.

Tưởng Thịnh Hòa nói: “Vẫn chưa. Tháng sau cũng chưa chắc đã xong. Anh mua một chiếc trước.”

Anh cầm tay cô, đeo trên ngón tay giữa, “Cái này xem như nhẫn đính hôn.”

Đã hứa là trước khi công khai không tặng quà quý giá, thứ duy nhất anh có thể tặng chính là nhẫn.

Lạc Kỳ nhìn ngón tay giữa, chiếc nhẫn này có vẻ cũng không rẻ.

Nhưng nhẫn không thể mang so ra với những món quà khác, cô lại không thể từ chối.

Đến Tô Thành, bố mẹ cũng đến đón cô, giống như quay lại thời học đại học, cô được nghỉ rồi bay về từ nước ngoài, bố mẹ cùng đến đón cô ở sân bay.

Bố gầy rồi, nhưng tinh thần nhìn qua cũng không tồi, cười vẫy tay với cô.

“Bố.”

Đã quá lâu không gặp nhau, Lạc Trí Khâu ôm con gái, “Hôm nay bố xuống bếp nấu cho con.”

Lạc Kỳ cười: “Vâng.”

Ánh mắt đầu tiên mẹ đã nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay cô, “Mua giống thật như vậy, chắc không ít tiền nhỉ. Số tiền này có khi bằng phí thiết kế một hạng mục lớn trước đó của mẹ.”

Bố mẹ biết bạn trai trong vòng bạn bè của cô chỉ là bia đỡ đạn, cho rằng cô mua nhẫn để qua mắt người thân trong nhà.

Lạc Kỳ cố ý hỏi: “Có thể lấy giả làm loạn thành thật không ạ?”

Khương Nghi Phương: “Mẹ suýt chút nữa còn tưởng rằng là thật.” Biết con gái không có nhiều tiền như vậy để mua cái thật, cho nên không nghĩ đến phương diện kia.

Lạc Kỳ cười cười, ôm lấy cánh tay của mẹ mà đi.

Khương Nghi Phương nhìn quần áo trên người con gái, rất đơn giản mỏng manh, “Có lạnh không?”

“Bình thường ạ. Hai ngày ấm lại, không cần mặc dày nữa.”

Mẹ kéo tay cô, bàn tay lạnh như băng, bà cố gắng nắm chặt để ủ ấm bàn tay con gái.

Trong nhà vẫn là dáng vẻ của trước kia, chật chội nhưng sạch sẽ.

Bọc ghế sô pha đã được đổi, có thêm mấy cái gối ôm họa tiết Houndstooth.

Ga trải giường của cô cũng được thay mới, hôm nay chăn vừa được phơi.

Trung thu năm nay không đến nhà bác cả, cả nhà bọn họ ba người cùng ăn lễ đơn giản ở nhà.

Bà Tiền hàng xóm cho cô mấy cái bánh Trung thu thập cẩm mới ra lò, còn hái mấy quả lựu cho cô.

Buổi tối lúc ăn cơm, cô lấy bánh Trung thu, nói với mẹ: “Mẹ, con lên cầu đá ngắm trăng, gọi một cuộc điện thoại cho đồng nghiệp.”

“Đi đi.”

Khương Nghi Phương lại gọi con gái lại: “Con chờ đã.”

Lo con gái bị lạnh, bà bọc khăn choàng lên đầu vai con, “Cái này giúp chắn gió.”

Khương Nghi Phương thu dọn xong nhà bếp, mở tivi xem chương trình mừng lễ với chồng.

Đã nhiều năm bọn họ không được ung dung tự tại như vậy rồi.

Lạc Kỳ gửi tin nhắn cho Tưởng Thịnh Hòa: [Trung thu vui vẻ.]

Cuộc gọi của Tưởng Thịnh Hòa nhanh chóng tới, “Ăn cơm rồi sao?”

“Vâng.” Cô cắn một miếng bánh Trung thu, “Vừa ăn xong. Đang ăn bánh Trung thu thập cẩm.”

Tưởng Thịnh Hòa nghe thấy âm thanh cô ăn bánh, lúc trước chuyện này là tuyệt đối không thể xảy ra, cô sẽ không vừa ăn vừa nói chuyện với anh.

“Ở nhà à?”

“Không.” Cô nói: “Em ở bên ngoài ngắm trăng.”

“Ở đâu?”

“Trên cây cầu đá ở phía đông nhà em. Có lẽ anh không biết.”

“Anh biết.”

Đi cũng đi qua rồi, còn không chỉ một lần.

Lạc Kỳ đi lên cầu, tựa vào một trụ cầu, vị trí này ngắm trăng là cao nhất.

“Tưởng Tổng, anh đã tới khu nhà em phải không?”

“Ừ, từng đi ngang qua.”

Trong mảnh sân có mấy gia đình sinh sống, không biết nhà cô cụ thể là hướng nào.

Lạc Kỳ: “Chờ sau này em dẫn anh đến đây, để cho anh trải nghiệm một chút cuộc sống ở trên sông nước là cảm giác gì. Chỉ là nhà em rất chật chội, phòng em chỉ được bảy, tám mét vuông.”

“Không sao, đủ hai người chúng ta là được.”

Không biết làm sao mà cứ nói đến chuyện ở chung.

Trong điện thoại đột nhiên lúng túng mất mấy giây.

Tưởng Thịnh Hòa chuyển đề tài: “Ở trên cầu không lạnh sao?”

“Không lạnh, em mặc nhiều áo.” Lạc Kỳ nói: “Ở trên cầu ngắm trăng mang ngụ ý tốt.”

“Ngụ ý gì?”

“Cầu đá báo bình an.”

Cô lại thuận miệng nhắc tới: “Bà Tiền hàng xóm nhà em nói đấy, còn nói lúc kết hôn đi qua cây cầu kia thì hôn nhân sẽ mỹ mãn, hạnh phúc cả đời. Bất kể có đúng hay không, cứ thử làm theo hy vọng cát lợi.”

Cô nói nhiều như vậy là muốn xua tan đi sự lúng túng vừa rồi.

Lạc Kỳ nghe thấy giọng nói của Giáo sư Lương ở đầu kia điện thoại, đoán là tìm anh có chuyện.

“Tưởng tổng, vậy em cúp máy đây.” Cô lại nói một lần: “Trung thu vui vẻ.”

Lương Chân không biết con trai đang gọi điện thoại, còn tưởng anh ở trong sân hút thuốc, gọi anh vào phòng ăn bánh Trung thu.

Tưởng Thịnh Hòa: “Con gọi điện thoại, lát nữa sẽ ăn.”

Lương Chân đoán là com trai gọi điện thoại cho Lạc Kỳ, bà không làm phiền, xoay người vào phòng.

Tưởng Thịnh Hòa nhập từng con số vào màn hình, rồi gọi đi.

Nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên anh chủ động gọi điện thoại cho bố.

Người nhận điện thoại là thư ký, mấy phút sau điện thoại mới đến tay bố anh.

Bố Tưởng nghe nói là cuộc gọi của con trai út, còn nghi ngờ thư ký nhìn nhầm tên danh bạ.

Con trai cả và con thứ hường xuyên gọi điện thoại, còn con trai út thì tám trăm năm cũng chưa chắc đã gọi tới

Năm ngoái Tết Trung thu, con trai út ngoài miệng thì nói đi nước ngoài công tác, kết quả là quang minh chính đại đi tìm người đánh bài ở trong nhóm chat nhà họ Tưởng, năm nay không biết lại nghĩ đến chiêu trò gì chọc tức ông nữa.

Bố Tưởng đã chuẩn bị tâm lý, bấm nghe điện thoại.

“Alo, bố, bố ăn tối chưa?”

“… Ăn.. Rồi.”

Bình thường ông nói năng lưu loát hùng hồn, giờ suýt bị làm cho ngắc ngứ.

Bố Tưởng hắng giọng, “Con có chuyện gì?”

“Không có chuyện gì. Hôm nay đón tết, gọi điện thoại cho bố thôi.”

Ông Tưởng vốn định chuẩn bị dạy dỗ đứa con nghịch tử, đột nhiên tắt điện.

“Vậy bố làm việc đi, con cúp máy đây.”

Tưởng Thịnh Hòa cố gắng gọi điện thoại cho xong, nếu như không phải mẹ đề xuất muốn mỗi người cùng cố gắng, thì anh sẽ không bao giờ thỏa hiệp với bố.

– –

Ngày chị họ kết hôn, Lạc Kỳ không ngủ nướng, cô chọn một bộ quần áo phù hợp để mặc.

Khương Nghi Phương đang chuẩn bị cho con gái vài món ăn, hâm nóng là có thể dùng.

Cửa phòng con gái mở ra, “Sao không ngủ thêm một chút?”

Lạc Kỳ vén tóc lên cao để làm vệ sinh cá nhân, “Con cùng mẹ đến tiệc cưới.”

Khương Nghi Phương vừa muốn người khác thấy trạng thái của con gái rất tốt, nhưng lại lo lắng con gái nhìn thấy hôn lễ kia sẽ tức cảnh sinh tình mà chịu tổn thương lần nữa.

“Con ở nhà, không cần đi với mẹ.”

“Ở nhà cũng không có việc gì làm.”

Lạc Kỳ đi vào phòng vệ sinh bên cạnh nhà bếp, “Mẹ, mẹ yên tâm, không có gì có thể ảnh hưởng đến con hết. Nếu con muốn kết hôn, con đã sớm kết hôn rồi.”

Khương Nghi Phương không có cách nào thuyết phục được con gái không đi, “Hôn lễ là buổi tối, con cũng không cần dậy sớm như vậy.”

“Đi dạo phố mua bộ quần áo mới với mẹ.”

Khương Nghi Phương nói không cần mua, nhưng không lay chuyển được con gái.

Lạc Kỳ nói: “Nếu mẹ không đi, con tự mua, lỡ mua phải bộ không hợp thì mẹ lại đem đi đổi.”

Lạc Trí Khâu ở bên cạnh tiếp lời: “Em cứ đi dạo đi, đúng lúc kỳ nghỉ có hoạt động, cũng nên mua.”

Lạc Kỳ mua một bộ cho bố và mẹ, chập tối, cô lái xe chở ba mẹ đến khách sạn tổ chức tiệc cưới.

Hôm nay chị họ đắm chìm trong hạnh phúc, càng nhiều người đến tham gia hôn lễ thì tất nhiên cô ấy càng vui.

Cô ấy và Lạc Kỳ đã hơn nửa năm không liên lạc, Lạc Kỳ từ hôn, mà bản thân bận bịu hôn lễ, nếu liên lạc thì ngược lại có phần tự tin khoe mẽ.

“Chúc chị và anh rể trăm năm hạnh phúc.”

“Kỳ, cảm ơn em.” Chị họ ôm cô.

Chị họ còn phải tiếp đón khách, Lạc Kỳ và bố mẹ đi vào sảnh tiệc.

Hai bên nhà cô dâu chú rể đều có mặt ở hôn lễ, bên tay trái là khách của nhà đàng trai, ngồi bên phải là họ hàng và bạn bè nhà đàng gái.

Lạc Kỳ được tính là họ hàng quan trọng của cô dâu, vị trí ở hàng phía trước, chỉ sau bàn chính.

Lạc Kỳ có thể đến là điều mà không ai ngờ tới.

Bác cả lạnh lùng hừ một tiếng, mí mắt cũng không thèm nâng lên.

Ngày hôm đó bị làm nhục, bà ta sẽ nhớ cả đời.

Mấy bà cô họ hàng đều có quan hệ đặc biệt phức tạp đối với Lạc Kỳ, ban đầu khi cô và Bùi Thời Tiêu ở bên nhau, bọn họ vừa muốn dựa vào mối quan hệ thông gia với nhà họ Bùi, nhưng đáy lòng lại vừa không hi vọng Lạc Kỳ sống tốt hơn con cái nhà mình.

Sau này khi Lạc Kỳ và Bùi Thời Tiêu chia tay, mặc dù bề ngoài bọn họ tiếc nuối vì không thể cậy thế mối quan hệ này được nữa, nhưng nghĩ tới chuyện Lạc Kỳ không gả được cho Bùi Thời Tiêu, trong lòng lại thoải mái một cách khó hiểu.

Mấy người trên bàn này cơ bản đều ở trong danh sách đen của Lạc Kỳ, đến nay vẫn không được xoá bỏ.

Lạc Kỳ chỉ chào hỏi bác cả và chú thím ba, người khác thì dù là ai cô cũng không thèm để ý tới.

Thím ba: “Tiểu Vũ ngày nào cũng làm phiền con, con cũng đừng nuông chiều nó.”

“Là con làm phiền tiểu Vũ. Đều là nó chăm sóc cho con ạ.”

“Con không cần nói đỡ cho nó, từ nhỏ nó đã lười muốn chết, thím còn không biết hay sao.”

“…”

Lời đả kích vô tình nhất vẫn là lời mắng của mẹ ruột.

Lạc Kỳ trò chuyện với thím ba, cầm ly lên uống nước.

Cô quên mất là tay trái mình còn đang mang chiếc nhẫn kim cương, đến lúc nhớ ra thì tất cả mọi người đã thấy.

Cũng khiến đám người họ hàng thân thích kia bị cô làm cho tức chết.

Vốn muốn tố khổ vài câu ở trước mặt Khương Nghi Phương, bây giờ Lạc Kỳ tự mình đến rồi, bọn họ lo lắng Lạc Kỳ sẽ trở mặt ngay trước mặt mọi người, cũng không dám nói thêm cái gì.

Cô họ không nhịn được hỏi: “Tiểu Kỳ đính hôn rồi à? Cũng không nghe thấy bố mẹ con nói gì. Khi nào mời khách? Bao lì xì nên cho thì phải cho.”

Lạc Kỳ: “Được ạ, vậy ngày mai để bố con làm một bàn thức ăn, đến lúc đó các cô cũng sang đó.”

“…”

Chiếc nhẫn kim cương lớn như vậy, hẳn không phải là giả, nếu là giả thì hôm nay đeo đến, lỡ như bị lật tẩy, vậy phải mất mặt cỡ nào chứ.

Cô họ có nén giận cũng phải hỏi cho rõ ràng: “Bạn trai con làm nghề gì?”

“Anh ấy có mặt ở quá nhiều lĩnh vực, một lúc cũng nói không hết ạ.”

“… Nói như vậy chắc là một ông chủ lớn.”

“Đúng vậy.”

Cô họ vô cùng tức giận: “Có vẻ là người có tiền nhỉ, bình thường cũng không muốn kết hôn, kết hôn cũng sẽ bị trong nhà ép tìm người môn đăng hộ đối, con phải nắm chặt, đừng qua quýt.”

Lạc Kỳ nhấp một ngụm nước ấm: “Anh ấy có năng lực rất mạnh, trong nhà cũng không quản được anh ấy, hôn nhân tự do. Anh ấy cũng không giống người khác, rất muốn kết hôn, đã thúc giục con nhiều lần rồi.”

Những người khác nghe vậy cũng vô cùng tức giận, cô họ càng bị chọc tức mà trợn trắng mắt.

“Tiểu Lạc?”

Giọng nói vô cùng quen thuộc.

Lạc Kỳ vội xoay mặt, bất ngờ: “Hạ tổng.”

Cô đứng lên, “Đã lâu không gặp. Trùng hợp vậy.”

Hạ Vạn Trình là bạn học của bố chú rể, lúc đó đi học mối quan hệ giữa hai người là thân thiết nhất, sau này Hạ Vạn Trình thành đại gia của Tô Thành, công ty của bố chú rể thì không lớn không nhỏ, địa vị xã hội của hai người khác nhau như trời với đất, liên lạc càng lúc càng ít.

Chẳng qua là Hạ Vạn Trình nể tình nghĩa bạn bè cũ, cũng cho bạn học mặt mũi, biết con trai bạn học cũ kết hôn, ông đích thân đến tham gia hôn lễ.

Bố của chú rể vừa ngạc nhiên lại cảm động, nhưng hôm nay người đến tham gia tiệc cưới không có người nào có vai vế đủ lớn để uống một ly với Hạ Vạn Trình, đang rầu rĩ không biết tìm ai, không ngờ Hạ Vạn Trình gặp phải người quen, cuối cùng cũng giải quyết được việc gấp.

Hạ Vạn Trình cười hỏi Lạc Kỳ: “Không dẫn bạn trai cùng về ư?”

Dù sao thì cũng đã công khai bạn trai ở trong vòng bạn bè, Lạc Kỳ không thể không thừa nhận, rộng lượng nói: “Gần đây anh ấy ở nước ngoài.” Lại nói một câu vu vơ: “Chờ có cơ hội sẽ đến thăm ông.”

“Bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh, tôi vốn còn muốn chờ cậu ấy có thời gian, hẹn gặp mặt một lần.”

“…”

Đột nhiên Lạc Kỳ không xác định được, rốt cuộc Hạ Vạn Trình biết được bao nhiêu.

“Đi thôi, sang bàn kia của tôi đi, tôi và bọn họ cũng không quen biết.”

“Được ạ.”

Lạc Kỳ cầm ly nước lên, cầm túi rời sang chiếc bàn chính nhà đàng trai.

Bác cả và mấy bà cô họ hàng vốn đang xem thường bạn trai của Lạc Kỳ, cảm thấy Lạc Kỳ đang khoác lác, nhưng người mà người giàu nhất Tô Thành cũng phải hẹn gặp, vậy chắc chắc lai lịch không nhỏ.

Tốn tiền đến uống rượu mừng, kết quả là ăn được một bụng tức khó trôi.

Lạc Kỳ ngồi sang đó, nhỏ giọng nói với Hạ Vạn Trình: “Chủ tịch Hạ biết bạn trai của tôi sao?”

Hạ Vạn Trình không vòng vo, “Tôi thích tranh sơn dầu, quen biết thầy Ngu hai mươi mấy năm nay. Tôi có hỏi qua rồi, năm nay thầy Ngu chỉ vẽ tranh sơn dầu cho một người, chính là bức sơn dầu trên vòng bạn bè của cô.”

Thì ra là thế.

Xem ra chỉ biết người trong tranh sơn dầu là Tưởng Thịnh Hòa, chứ không biết bọn họ đã lĩnh chứng.

Trái tim đang treo lên của Lạc Kỳ được buông xuống.

Hạ Vạn Trình trêu chọc: “Không ngờ cậu ấy cũng sẽ ăn không nói có.” Nói mình có người bạn muốn theo đuổi Lạc Kỳ.

Lạc Kỳ cười cười, dùng ly nước kính Hạ Vạn Trình: “Tôi tự phạt trước, đợi lát nữa dùng rượu thay thế.”

Bữa cơm này rất thoải mái, có ánh sáng của Hạ Vạn Trình, tối nay họ hàng thân thích nhà chú rể cũng kính riêng cô mấy ly, ngay cả bố mẹ chú rể cũng đặc biệt qua để kính cô.

Có cô ở đây, họ hàng trong nhà không dám nói mấy lời bất lịch sự với mẹ Lạc Kỳ.

Gần đến chín giờ, tiệc cưới mới tan.

Lúc về là Lạc Trí Khâu lái xe, tối nay ông không uống một giọt rượu nào cả, trước kia sức khỏe không tốt rồi nằm viện, không ai dám mời ông uống rượu nữa.

Cả tối nay Khương Nghi Phương băn khoăn, lúc thì cảm thấy con gái không hẹn hò, lúc thì lại bị bản thân phủ định, Hạ Vạn Trình cũng sẽ không lấp liếm thay con gái bà, một là ông ấy không rảnh rỗi như vậy, hai là con gái cũng không có mặt mũi lớn đến thế.

“Nói thật với mẹ, rốt cuộc con có bạn trai không? Cho dù có, mẹ cũng sẽ không thúc giục con kết hôn, con vui vẻ là được.”

Có một số việc không thể nào giấu mãi được, Lạc Kỳ quyết định tiết lộ một chút trước: “Cũng coi như là có.”

“… Cái gì gọi là coi như là có? Còn đang theo đuổi con?”

“Ở bên nhau rồi, nhưng đang trong thời kỳ thích nghi. Chờ thời kỳ thích nghi trôi qua, con sẽ dẫn anh ấy về nhà.”

Khương Nghi Phương xoa xoa đầu con gái, “Còn lừa mẹ nói chiếc nhẫn là giả, mẹ tin thật đấy.”

Khó trách trạng thái của con gái không tồi, bà vui mừng nói: “Không cần gấp chuyện dẫn về nhà cho mẹ gặp, cứ sống chung cho thật tốt trước. Mẹ có thể hỏi là năm nay cậu ấy bao nhiêu tuổi không?”

“Lớn hơn con hai tuổi, người Bắc Kinh. Mẹ và bố chắc chắn sẽ thích anh ấy, anh ấy đối với con đặc biệt tốt.”

Khóe mắt Lạc Trí Khâu đã giãn ra, ông cũng không hỏi nhiều.

Điện thoại Lạc Kỳ rung lên, tin nhắn của Tưởng Thịnh Hòa hỏi cô: [Còn đang ở tiệc cưới à?]

[Tan rồi, em đang trên đường về nhà.]

Tưởng Thịnh Hòa: [Anh ở trong tiệm sửa xe, em tìm một chỗ tiện xuống xe, anh đi đón em.]

[Anh đã đến Tô Thành rồi sao?]

[Ừ, buổi chiều đến rồi.]

[Giáo sư Lương đi cùng anh?]

[Không, mẹ anh có chút việc, ngày mai đến, anh đến trước một ngày.]

Tưởng Thịnh Hòa lại hỏi: [Em tiện xuống xe ở đâu?]

Lạc Kỳ: [Anh cứ ở trong tiệm sửa xe đi, em về nhà với bên kia cũng thuận đường.]

Lạc Kỳ nói với bố hãy đi con đường ngay gần cổng trường học để về nhà, cô muốn đi tìm thầy Lục, còn cẩn thận nói thầy Lục là ai với bọn họ.

Khương Nghi Phương nhớ ông chủ của cửa hàng sửa xe ngay cổng trường học, trước kia còn thấy thương cho con gái ông chủ không thể nói chuyện.

Lạc Kỳ nói: “Thầy Lục là bạn bè của Tưởng Tổng chúng con, có chuyện tìm con nói chuyện, con đi cùng vợ chồng họ ăn khuya.”

Chuyện ăn khuya là cô nhất thời bịa ra, cũng có thể một lát nữa sẽ đi ăn khuya thật.

Mười mấy phút sau, đến cổng trường học, Lạc Kỳ xuống xe, gọi điện thoại cho Tưởng Thịnh Hòa, “Tưởng tổng, em đến rồi.”

Tưởng Thịnh Hòa: “Nhìn thấy xe của anh không?”

Lạc Kỳ xoay người nhìn xung quanh, một chiếc xe SUV quen thuộc lái đến.

Trên xe chỉ có Tưởng Thịnh Hòa, Lạc Kỳ ngồi vào ghế phụ, “Thầy Lục đâu?”

“Về nhà rồi, đứa bé nhà anh ấy ngủ rồi.” Tưởng Thịnh Hòa hỏi cô: “Có muốn ăn khuya không?”

“Ăn không nổi.” Cô nói trên tiệc cưới gặp phải Hạ Vạn Trình, cùng ông ấy ngồi chung một bàn, “Ông ấy biết bức tranh sơn dầu kia là anh nhờ thầy Ngu vẽ.”

Tưởng Thịnh Hòa: “Anh không nói thầy Ngu phải giấu chuyện này, nghe ngóng được là rất bình thường.”

“Tưởng tổng, anh muốn đi đâu? Em lái xe.”

“Không cần. Anh vẫn ở khách sạn trước đó, anh biết con đường phụ cận.”

Không lái xe đi khắp nơi, mà trực tiếp lái về.

Anh chỉ muốn nhìn thấy cô, nếu muộn quá bố mẹ cô sẽ lo lắng.

Đến gần nhà Lạc Kỳ, xe không đi vào được, bọn họ xuống xe ở cửa của cửa hàng tiện lợi.

Cô và Tưởng Thịnh Hòa cũng vô tình gặp nhau một lần ở chỗ này.

Tháng sáu năm ngoái đến Tô Thành công tác, cô còn chưa phải là trợ lý của anh. Sáng sớm ngày đó cô đi mua bữa sáng cho mẹ, còn mua một bó hoa hướng dương, chính là ở cửa hàng tiện lợi này gặp Tưởng Thịnh Hòa đang chạy bộ sáng sớm, anh mua nước rồi đi ra từ cửa hàng tiện lợi.

Buổi sáng hôm đó cô phải đi thử áo cưới, anh còn hỏi ngày cưới của cô.

Không biết lúc ấy anh lấy tâm trạng như thế nào nói hai chữ “Chúc mừng” nữa.

Cạnh cửa hàng tiện lợi là cửa hàng hoa tươi, vẫn đang buôn bán.

Tưởng Thịnh Hòa hỏi cô: “Là em thích hoa hướng dương hay là dì Khương thích?”

Lạc Kỳ hoàn hồn, “Mẹ em thích, trong nhà quá nhàm chán.”

“Vậy anh mua một bó, em đem cho dì Khương.”

“Đừng mua nhiều, kẻo mẹ em lại tiếc vì xài tiền hoang.”

Tưởng Thịnh Hòa bảo ông chủ gói sáu đóa, mấy chục đồng, một bó nhỏ tinh xảo.

Lạc Kỳ ôm trong ngực, cùng Tưởng Thịnh Hòa sóng vai chậm rãi đi ra.

“Tưởng Tổng.”

Không ôm không nắm tay, cô gọi anh như vậy không phạm quy.

Tưởng Thịnh Hòa nghiêng tầm mắt nhìn cô, “Chuyện gì?”

Lạc Kỳ đối mặt với anh, lại quay đầu nhìn con đường phía trước, “Ngày mai anh có kế hoạch gì không?”

“Không có bữa tiệc xã giao, cũng không có sắp xếp khác, thời gian tùy em chi phối.”

Lời nói như vậy, Lạc Kỳ không dễ tiếp lời, dứt khoát yên tĩnh không trả lời.

Tưởng Thịnh Hòa thấy cô im lặng, “Ngày mai dẫn em đến một căn hộ khác xem thử, nơi đó xem như phòng cưới của chúng ta, ngày kết hôn ở bên đó. Nếu em không thích phong cách sửa sang ban đầu, thì bảo dì Khương thiết kế mới.”

“… Rốt cuộc anh đã mua bao nhiêu căn ở Tô Thành vậy?”

“Không có bao nhiêu.”

Thật ra thì rất nhiều.

Đang lúc trò chuyện, bất giác đi tới trước cây cầu đá.

Lạc Kỳ vừa muốn bước lên bậc thang cây cầu đá, lại bị Tưởng Thịnh Hòa kéo lại.

“Sao thế?” Lạc Kỳ suýt nữa thì không đứng vững, lui ra sau thì đụng phải anh.

Tưởng Thịnh Hòa một tay cởi cúc áo tây trang, cúi người, ôm chặt eo của cô, rồi ôm cô theo kiểu công chúa.

Bất ngờ bị anh ôm đến trước người, trái tim của Lạc Kỳ cũng theo đó nhảy đến cổ họng.

Anh nhìn cô nói: “Ngày lấy giấy chứng nhận kết hôn chưa ôm em đi qua cầu đá, hôm nay bù lại.”

Trung thu đêm đó cô nói nếu kết hôn đi qua cầu đá sẽ hạnh phúc cả đời, chẳng qua là thuận miệng nói, không ngờ anh lại ghi nhớ ở trong lòng.

Lạc Kỳ không khỏi vịn vào tây trang nơi đầu vai anh, nhưng cô giả vờ trấn tĩnh.

Đến giữa cây cầu, Tưởng Thịnh Hòa hỏi cô: “Trung thu em ngắm trăng ở đâu?”

Lạc Kỳ nhớ: “Cột đá thứ hai sau khi xuống cầu.”

Tưởng Thịnh Hòa xuống bậc thang thì ổn định trọng tâm, đi tới trước cây cột đá thứ hai, anh dừng chân.

Lạc Kỳ không hiểu anh muốn làm gì, nhìn anh, dáng vẻ thâm thúy đều không nhìn rõ được, nụ hôn mang theo hơi thở mát lạnh ập đến, rơi ở môi cô.

“Chờ ngày tổ chức hôn lễ, anh ôm em đi qua cây cầu đá một lần nữa.”

Mạnh mẽ nhưng cũng dịu dàng.

Lại có mùi vị của đàn ông.

Tất cả đã đầu độc cô.

Đêm đó cầu hôn, cô còn nợ anh một cái hôn.

Tưởng Thịnh Hòa không hôn sâu, sau khi hôn một cái thì muốn rời đi, cô lại dán lên môi của anh.

Hơi thở ấm áp một lần nữa xen lẫn nhau.

Cô nhẹ nhàng cắn môi anh một cái rồi mau chóng rút lui, xoay đầu nhìn đèn đường cạnh cây cầu.

Sắc mặt Tưởng Thịnh Hòa trầm tĩnh, nhưng trái cổ di chuyển tới lui, đến khi đi xuống dưới cầu thì thả cô xuống.

Lạc Kỳ đứng thẳng, trong lúc nhất thời không biết nên phá vỡ loại mập mờ xấu hổ này như thế nào.

Tưởng Thịnh Hòa không nói gì, bó hoa hướng dương trong ngực cô vừa rồi bị ép vào, đã hơi biến dạng nhẹ, anh sửa lại.

Lạc Kỳ vẫn không nhìn anh, không biết phải làm thế nào.

Cô đem hoa cho anh, Tưởng Thịnh Hòa ăn ý, không hỏi cô muốn làm gì, Lạc Kỳ giơ tay, vòng qua bên ngoài tây trang anh, nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo cường tráng của anh.

“Tưởng Tổng, ngày mai gặp.”

“Ừ. Sáng mai anh đến đón em sớm một chút.” Tưởng Thịnh Hòa tiện thể lại ôm cô vào lòng, ôm thêm một lúc.

Chương 40 🥝 Chương 42

5 thoughts on “NĂM THỨ BẢY THẦM YÊU EM- CHƯƠNG 41

  1. Đúng là người tài giỏi toả ra ánh hào quang✨✨✨ nay chị vỗ mặt đám họ hàng quá tốt, để sau này họ bớt nói lại, toàn thứ sân sii thôi:)))

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *