ĐỐT CHÁY – CHƯƠNG 88.1

Editor: Đá bào
Beta: Bảo Trân

Đàm Vũ Trình lấy áo khoác của Quý Thính mặc vào cho cô, Quý Thính vẫn có chút bối rối, nhưng đúng là cô cảm thấy không thoải mái, anh nắm tay cô, cầm chìa khoá chuẩn bị đi ra ngoài. Cả bố mẹ hai bên cũng kịp phản ứng lại. Người thì cởi tạp dề, người thì lấy áo khoác, người lại lấy chìa khóa xe, thậm chí còn dặn dò bảo mẫu một tiếng.

Sau đó cả gia đình đi ra ngoài.

Trong thang máy, Tiếu Hi không giấu được vẻ kích động, nhưng lại lo lắng cho sức khỏe của Quý Thính bà nắm lấy tay còn lại của cô nói: “Đừng hoảng sợ, chúng ta đi kiểm tra một chút, có hay không cũng không sao, tuyệt đối không nên áp lực.”

Quý Thính đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Mùi trong thang máy cũng bớt nồng nặc hơn lúc nãy, cô thấy dễ chịu hơn nhìn về phía Tiếu Hi khẽ gật đầu: “Vâng, mẹ, con không sao.”

Tiếu Hi thả lỏng lại.

Khâu Đan ở bên cạnh dặn dò: “Nếu con cảm thấy không thoải mái ở đâu thì nhất định phải nói ra.”

Quý Thính vâng một tiếng. Đàm Vũ Trình đứng bên cạnh, nắm tay cô nghiêng đầu nhìn.

Tuy nhìn bình thường cô rất hay nói, họ còn đùa giỡn với nhau về chuyện sinh con để chữa chứng đau bụng kinh, nhưng khi chuyện xảy ra Đàm Vũ Trình càng lo lắng cho cơ thể cô hơn. Trước đó Ôn Nam Tịch còn bị trầm cảm sau sinh một thời gian dài, đó cũng chính là điều anh lo lắng. 

Sau khi lên xe.

Quý Thính ngồi ở ghế phụ, thắt dây an toàn, mặc váy len màu hoa mai càng làm nổi bật làn da trắng sáng. Hai bà mẹ không yên tâm, đi theo xe ngồi ở ghế sau. Đàm Vũ Trình cầm vô lăng, khởi động xe.

Chiếc ô tô màu đen lái ra khỏi gara ngầm của Thiên Vực, lên đến mặt đất rồi rẽ vào hướng đường chính. Có rất nhiều xe ra đường đón giao thừa ở Lê Thành. Con đường tấp nập xe cộ và đèn neon nhấp nháy.

Trên đường hơi tắc nghẽn, trong khi chờ đèn giao thông Đàm Vũ Trình tựa cánh tay vào cửa sổ, quay đầu nhìn Quý Thính ở ghế lái phụ. Quý Thính cũng đang quan sát dòng xe cộ, đôi mắt lơ đãng quay đầu nhìn về phía anh. Đàm Vũ Trình thả tay xuống, vươn tay qua bảng điều khiển trung tâm cầm lấy bàn tay trắng xinh đẹp của cô, nắm chặt. Quý Thính bắt gặp ánh mắt của anh khẽ mỉm cười, cũng nắm tay anh.

Sự thân mật thầm lặng này. Tất cả lọt vào tầm mắt của hai bà mẹ ngồi ở ghế sau, họ có cảm giác như người lạ chen vào. Tiếu Hi cầm điện thoại lên, chụp ảnh hai người nắm tay nhau và trực tiếp gửi cho chồng. Đàm Huy đang lái xe, gửi một dấu hỏi tới.

Tiếu Hi: Vũ Trình đang nắm tay Thính Thính.

Đàm Huy: Cũng không phải là lần đầu tiên nhìn thấy.

Tiếu Hi: Mỗi lần nhìn thấy đều muốn chụp ảnh.

Đàm Huy: …

Tiếu Hi: Đây có được tính là đu CP không?

Đàm Huy: Tính.

Tiếu Hi: Ha ha.

Chiếc xe màu đen đến bệnh viện, tối nay có rất nhiều người. Khoa sản phụ có một khoa riêng trực. Lúc họ đi vào lấy phiếu đợi thì mới biết chỗ Quý Thính đông đúc nhất. Lúc đến gặp bác sĩ, y tá đã chặn bốn phụ huynh ở cửa. Đàm Vũ Trình đi cùng Quý Thính vào, bác sĩ làm những thủ tục kiểm tra đơn giản nhất là lấy que thử thai và yêu cầu Quý Thính vào nhà vệ sinh kiểm tra. 

Kết quả rất nhanh đã có, hai vạch.

Quý Thính nhìn về phía anh, Đàm Vũ Trình nhìn chằm chằm vào que thử hai vạch mấy giây, vòng tay qua eo cô nói: “Để bác sĩ xem.”

Quý Thính cười đi theo bước chân anh, trước khi đi tới chỗ bác sĩ cô ngước mắt lên hỏi: “Anh có vui không?”

Đàm Vũ Trình nhìn cô một cái, thấp giọng nói: “Vui.”

“Chỉ là có chút bất ngờ.”

Quý Thính cười.

Đến cửa phòng khám, bốn vị phụ huynh tiến tới, nhìn thấy Đàm Vũ Trình cầm trên tay thông tin trên que thử thai, Khâu Đan thở phào nhẹ nhõm, Tiếu Hi vui mừng, còn cả Đàm Huy và Quý Lâm Đông cũng bàn tán.

“Là có phải không?”

“Hai vạch thì có lẽ vậy, trên TV có nói vậy. Ông nhìn biểu cảm của hai bà ấy là biết.”

“Ồ vậy thật rồi.”

Đàm Huy và Quý Lâm Đông đều vui mừng.

Đưa que thử thai cho bác sĩ, làm một số xét nghiệm khác. Đợi một lúc, nhận được báo cáo xác nhận cô đã mang thai được 5 tuần, bác sĩ dặn dò một số lưu ý cũng như các biện pháp phòng ngừa và lập hồ sơ, mọi thứ đều ổn. Gia đình vui vẻ rời khỏi bệnh viện.

Trên đường trở về, Tiếu Hi và Khâu Đan  ngồi ở ghế sau dặn dò Quý Thính chú ý các bước tiếp theo, ba tháng đầu là quan trọng nhất, đến tháng thứ tư là có thể yên tâm hơn. Quý Thính nghe vậy mỉm cười, nhìn người đàn ông ngồi ở ghế lái bên cạnh. Đàm Vũ Trình chăm chú lái xe, thỉnh thoảng cũng lắng nghe hai bà mẹ ngồi ghế sau nói.

Trở lại Thiên Vực.

Xét đến khẩu vị của Quý Thính, Tiếu Hi đã nhờ dì bảo mẫu nấu cháo tổ yến lúc ở trên xe, sau đó lại nấu một số món mà Quý Thính thường thích nhưng cho ít gia vị để cô ăn. Về phần món cá kia, Tiếu Hi đã chủ động lo liệu mang xuống cho chủ cửa hàng tiện lợi ở cửa khu dân cư, họ có quan hệ khá tốt nên việc chuyển đồ qua lại là chuyện bình thường. 

Đối với những món ăn khác trên bàn, chúng không có nhiều gia vị lắm.

Dì bảo mẫu cũng rất vui khi biết Quý Thính có thai. Bản thân bà cũng biết cách chế biến nhiều bữa ăn bổ dưỡng, đặc biệt là cho bà bầu, trẻ sơ sinh, bữa ăn kiêng, v.v. Giờ đây, tất cả những gì bà đã học trước đây đều được mang ra áp dụng.

Gala Lễ hội mùa xuân tối nay đặc biệt thú vị.

Quý Thính cũng gặp vận may và thắng được rất nhiều tiền khi chơi mạt chược. Tất nhiên không phải vì kỹ năng mà là do vận khí, cộng thêm việc Đàm Vũ Trình luôn ở phía sau cô, thỉnh thoảng lại đưa ra chỉ dẫn. Việc cô tìm sự giúp đỡ từ chồng mình không phạm luật, Đàm Vũ Trình giúp cô cũng là đương nhiên.

Đêm khuya.

Trở lại phòng ngủ chính, Quý Thính mặc áo ngủ ngồi trên giường, xem qua mình đã thắng bao nhiêu. Đàm Vũ Trình tắm rửa xong lau tóc rồi ngồi ở mép giường, xoay người đưa ly sữa cho cô, Quý Thính cắn ống hút rồi uống, ngước mắt nhìn anh. Đàm Vũ Trình thản nhiên liếc nhìn một số tiền trong tay cô, hỏi: “Em thắng được bao nhiêu?”

Quý Thính mỉm cười tiến lại gần anh nói số tiền.

Đàm Vũ Trình nhướng mày, mỉm cười nhìn cô: “Lúc nhận bao lì xì được khá nhiều, cũng không thấy em vui vẻ như vậy.”

Quý Thính ngồi dậy trên giường, nhìn anh rồi nói: “Tiền thắng khác với tiền được nhận.”

Cô cũng có khát vọng chiến thắng. Cũng giống như chơi game, cũng luôn cố gắng để chơi thật tốt.

Khoé môi Đàm Vũ Trình hơi cong lên, anh đứng dậy đi rửa ly sữa cô đã uống xong, đặt lên tủ, lau tay rồi quay lại giường. Quý Thính cũng thu dọn tiền xong thì đặt lên tủ. Đàm Vũ Trình ôm cô từ phía sau vùi vào cổ cô, Quý Thính thả lỏng, tựa vào trong ngực anh. Cô cầm lấy chiếc máy tính bảng, mở dữ liệu hệ thống của cửa tiệm, bàn tay ấm áp của Đàm Vũ Trình áp vào bụng cô, ủ ấm.

Quý Thính cũng rảnh một tay, đặt lên mu bàn tay anh. Cả hai đều có chút im lặng, lúc yên tĩnh, họ mới chậm rãi nhớ lại từng chi tiết của đêm nay.

Đàm Vũ Trình lười biếng nói: “Năm tuần, vậy là tính từ ngày nào?”

Quý Thính suy nghĩ một chút rồi nói: “Hình như được tính dựa trên thời gian của kỳ kinh cuối cùng. Em cũng không thể chắc chắn là ngày nào.”

Đàm Vũ Trình hôn lên cổ cô: “Không, có một ngày lúc chúng ta ở biển, mặt em đỏ đến mức hồi lâu sau vẫn không tỉnh táo lại…”

Quý Thính nghe được anh nói, nhéo nhéo mu bàn tay của anh. Đàm Vũ Trình cười khẽ một tiếng, không nói gì nữa. Nhưng dù là ngày nào đi nữa, đứa trẻ này cũng đã đến, có chút bất ngờ ngoài ý muốn nhưng là sự bất ngờ vui vẻ.

Bắt đầu từ đêm giao thừa đó.

Quý Thính giờ mang thai, nôn nghén và khó chịu trong khoảng ba tháng, nhưng thể lực vẫn rất tốt cô có thể cửa tiệm hầu hết thời gian. Người học việc của Trương Dương cũng đã được đào tạo và có thể thay cô làm rất nhiều việc, giúp đỡ để kiểm soát tình hình chung, Quý Thính đóng vai trò phụ trợ. Hôm nay sắp xếp lại phòng nghỉ, nếu mệt mỏi cô có thể trực tiếp nghỉ ngơi trong phòng. Cô không quen với mùi vị trong nhà bếp, tuy nhiên dù không uống cà phê hay những thứ tương tự nhưng cô cũng không thấy ghét mùi này.

Mỗi buổi sáng, Đàm Vũ Trình đưa cô đến cửa tiệm rồi mới đến công ty, buổi tối anh đón cô về Thiên Vực. Ôn Nam Tịch và Phó Diên đều đã trở lại công ty, rất nhiều hạng mục đã có thể phân chia ra.

Ngày hôm nay Đàm Vũ Trình đến đón Quý Thính như thường lệ. Cô nắm tay anh đi về phía chiếc xe màu đen, lúc đó đang là hoàng hôn, ánh hoàng hôn thật đẹp chiếu lên xe, hai bóng người hoàn toàn ăn khớp với nhau.

Thư Tiêu bị đồng nghiệp kéo vào trong Hoàng Hôn, có chút không tình nguyện, khi cô ta quay đầu lại nhìn thấy hai người họ, sửng sốt nhìn Quý Thính đứng bên xe mà không biết phải nói gì. Đàm Vũ Trình đang gạt tóc mái và lắng nghe cô nói, lại còn gật gật đầu. Bọn họ không hôn cũng không ôm nhau nhưng lại thân mật đến mức biến mọi thứ xung quanh đều trở thành phông nền.

Một đồng nghiệp gọi một ly cà phê và hỏi Thư Tiêu muốn uống gì.

Chương 87.2 🔥 Chương 88.2

ỦNG HỘ TỤI MÌNH NHA
Nếu các bạn yêu thích truyện do nhà mình edit, hãy donate để ủng hộ tụi mình nha:

  1. Số tài khoản: 034708454 – NGUYEN KHANH LINH- VIB
  2. Chuyển khoản qua Momo, Shopee pay: 0856264275

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *