DANH PHẬN – Chương 98

Editor: Team Phong Tâm
Beta: Phong Tâm

Chương 98: Anh yêu em, yêu em rất nhiều.

Lâm Ngữ vốn có hoa tay từ nhỏ, hồi còn đi học thường xuyên được thầy cô khen ngợi. Những nhân vật dưới ngòi bút của cô luôn sống động như thật. Lúc này đây, hình bóng chàng thiếu niên năm nào bỗng hiện hiện mồn một trên mặt giấy. Từng sợi lông mi của nhân vật trong tranh đều rõ nét vô cùng, đôi lông mày toát lên vẻ lạnh lùng, một tay đang nắm lấy vòng vịn trên xe buýt. Đến cả kiểu dáng chiếc đồng hồ đeo tay, chính anh cũng chẳng còn nhớ nổi ngày đó mình đã mua của thương hiệu nào.

Bên cạnh anh là khung cảnh phố thị lúc vừa lên đèn trong một buổi chiều tà mưa giăng mờ ảo, một trạm dừng xe buýt mà anh hoàn toàn không có chút ấn tượng gì trong ký ức.

Cảm giác không thực bủa vây, anh cúi đầu nhìn dòng chữ ghi thời gian phía dưới.

Tháng 9 năm XX, lớp 10.

Trần Luật Lễ tiếp tục lật sang trang sau. Trang thứ hai là bảng bảng vàng thành tích, tên của anh được viết riêng ra một góc, phía dưới vẽ một thiếu niên đang nghiêng mặt không nhìn ống kính.

Chính là anh.

Cô chỉ vẽ mỗi anh.

Nhưng anh vẫn chẳng thể nhớ nổi đó là cảnh tượng khi nào. Nhìn dáng đứng thẳng tắp kia, trông giống như một tấm ảnh chụp tập thể lớp, nhưng…

Trang thứ ba, cô làm thủ công kín cả trang giấy. Mấy miếng nhãn dán hoa xuân nở rộ dán dọc từ trên xuống dưới tạo thành một con đường, ở cuối con đường ấy, cô viết một dòng chữ:

“Ngoại trừ nhan sắc của Trần Luật Lễ, tôi không nhận bất kỳ sự hối lộ nào khác.”

“Ha ha.”

Giọng văn toát lên vẻ đáng yêu, như thể đang tự tìm niềm vui cho mình, lại có chút tinh thần thắng lợi kiểu A Q.

Trang thứ tư là cảnh ở cửa hàng tiện lợi, có hai người. Lần này có một cô gái tóc dài, chính là góc nghiêng của cô! Đứng phía sau là anh, tay đang lấy chai nước trên bàn.

Hàng mi cô dài rợp, tựa như đang đứng hình tại chỗ.

Phía sau còn đề thêm một câu: “Gió xuân mười dặm cũng chẳng bằng cậu.”

Trang thứ năm, thứ sáu, lúc thì là nhật ký thủ công, lúc thì là hình vẽ anh, mà đa số đều là anh cả.

Cho đến năm lớp 11, khi hai người đã quen biết nhau, cô vẽ anh cao hẳn lên, phía dưới là cô đang ôm sách ngẩng đầu nhìn anh. Rõ ràng đã quen nhau, đã trở thành bạn thân, nhưng xem ra lại càng thêm xa cách.

Càng về sau, chàng thiếu niên thỉnh thoảng mới lộ diện cả khuôn mặt, đa phần không phải là góc nghiêng thì cũng là đang gục đầu ngủ. Cô còn vẽ một bức đáng yêu nhất: cô đưa hai tay nâng lấy gương mặt chàng thiếu niên đang ngủ say trên bàn.

Cũng có bức vẽ cảnh cô xách cổ áo chàng thiếu niên đang mặc đồng phục lên, còn cậu chàng thì lạnh lùng nhìn kẻ dám cả gan xách mình.

Lại có bức chỉ vẽ một bàn tay, chính là tay của anh.

Hoặc giả chỉ là đôi mắt, là bóng lưng, về sau toàn là bóng lưng.

Năm tốt nghiệp lớp 12.

Không có ảnh tốt nghiệp, cô vẽ lại góc nghiêng của anh khi đang vội vã đi về phía cổng trường, kèm theo vài dòng chữ: “Trần Luật Lễ, tốt nghiệp rồi nhé. Tôi vẫn chưa kịp nói với cậu rằng, tôi thích cậu.”

“Nhưng không sao cả, tình bạn cao quý hơn tình yêu mà, đúng không?”

Tiếp đó là lên đại học.

Mở đầu phần đại học, cô vẽ rất nhiều thứ đồ lặt vặt: những xấp đề thi dày cộp năm lớp 12, dây buộc tóc, đồng phục, chiếc ghế, chai nước, vợt cầu lông…

Cô dùng chúng để ghi nhớ thời cấp ba trước khi bước vào đại học. Khởi đầu của đại học là chiếc vali, vé máy bay, và sau đó là cảnh anh giúp cô xách vali xuống từ băng chuyền ở sân bay.

Nét vẽ bức này rất nhạt, không hề đậm nhưng lại mang đến cảm giác rung động hơn hẳn.

Kế đến là cuộc sống đại học, những món đồ nhỏ xinh, miếng dán giữ nhiệt, tuyết rơi, cánh đồng tuyết… Sau trang cánh đồng tuyết ấy, cô vẽ dáng vẻ anh đang rủ mắt nhìn xuống.

Góc nhìn đó là từ góc độ khi cô đang được anh ôm trong lòng.

Lại còn bức anh đứng bên ngoài che chắn cho cô ở chỗ ngồi, trang này được làm theo kiểu thủ công, dán nhãn màu xanh nhạt, trên đó viết hai chữ: “Cảm ơn.”

Trần Luật Lễ lật nhanh về phía sau, cố tìm xem có bức vẽ anh ôm cô ở thư viện hay không, nhưng không có. Rõ ràng cô không vẽ, những khoảnh khắc anh ghi nhớ sâu đậm thì cô lại chẳng hề ghi chép lại chút gì. Trái tim anh dâng lên một cảm xúc khó tả, đầy ắp tâm tư. Về sau, hình ảnh Tiểu Khứ, tiệm của Lâm Ngữ đều có trong tranh, thậm chí cô còn vẽ một bức anh đang cúi đầu châm thuốc ngay trước cửa tiệm của cô.

Sao cô có thể thích anh đến nhường ấy, mà lại kìm nén giỏi đến vậy?

Nếu không nhìn thấy cuốn sổ tay này, cả đời này anh cũng không thể biết được cô đã thích anh từ tận năm lớp 10. Trái tim anh vừa được lấp đầy lại vừa có chút oán trách. Anh lật tiếp ra sau, muốn xem thêm vài bức họa của mình nữa nhưng không còn, những bức vẽ thưa dần cho đến tận mùa hè năm ngoái.

Trên một trang giấy trắng, cô đã viết một dòng thế này: “Hôm nay gặp mặt Lý Nhân, tôi đã bị anh ta làm cho cảm động. Tôi nghĩ, tôi sẽ từ từ từ bỏ cậu, đón nhận một người mới, bắt đầu một tình yêu, nếu thấy hợp thì tôi sẽ kết hôn với anh ta.”

Cạch!

Trần Luật Lễ gập mạnh cuốn sổ dày cộp lại, anh giận đến mức bật cười.

Anh cảm thấy như mình vừa trải qua một giấc mơ, cực kỳ không chân thực. Lúc này điện thoại reo lên, anh lấy ra xem.

Vợ yêu: “Anh không cần đến đón em đâu, mẹ tiễn em về rồi~”

Vợ yêu: “Anh về đến nhà chưa? Mấy đứa nhỏ có quậy không?”

Trần Luật Lễ nhìn tin nhắn vài giây, ngón tay gõ lên bàn phím: “Anh về rồi, bao giờ em về đến nhà?”

Vợ yêu: “Em đang ở dưới lầu rồi.”

Trần Luật Lễ: “Được.”

Vợ yêu: ( ^—^ )

Anh cởi cà vạt, quay người đi về phía cửa. Khi đi ngang qua chiếc tủ đó, anh nhìn vào khung ảnh, trong đó có anh, có cô và có cả Minh Ngu.

Đến tận giờ phút này anh mới nhận ra, có lẽ cô giữ tấm ảnh này là vì trong đó có anh.

Anh đưa đầu ngón tay chạm khẽ lên gương mặt cô trong ảnh, day nhẹ một cái rồi thu tay bước ra ngoài. Chưa đầy hai phút sau, cửa mở, Lâm Ngữ diện một chiếc váy dài thướt tha bước vào, tay xách mấy túi đồ mua sắm. Đôi mắt cô cong cong như vầng trăng khuyết nhìn anh: “Anh ăn cơm chưa?”

Trần Luật Lễ tiến lên đón lấy túi đồ trong tay cô.

Lâm Ngữ thay giày, ôm lấy cánh tay anh, chớp mắt hỏi: “Ăn chưa nào?”

Trần Luật Lễ nhìn cô: “Ăn rồi.”

Anh xách túi đồ vào phòng ngủ, Lâm Ngữ ngồi xuống ghế sofa vươn vai một cái, ánh mắt dõi theo anh. Khi Trần Luật Lễ bước ra, nét mặt anh thản nhiên, anh tựa vào khung cửa, nói: “Vừa nãy trong nhà cứ như có trộm vào ấy, em có muốn xem thử xem bị lật tung những gì không?”

Lâm Ngữ chớp chớp mắt.

Cô nhìn về phía góc nhà, nơi Cream và Tiểu Khứ đang rúc một chỗ không dám tiến lại gần.

Tiểu Khứ đang cào cái ổ mèo của nó, còn Cream thì ngoan ngoãn ngồi xổm, đôi mắt đầy vẻ vô tội nhìn cô.

Lâm Ngữ liếc nhìn thùng rác, thấy mấy tờ giấy ăn, thảm trải sàn thì bị cào rách một lỗ.

Cô hơi hoảng hốt, vụt đứng dậy chạy về phía phòng ngủ chính: “Có phải phòng ngủ cũng bị bày bừa lên rồi không, á á!”

w( ° Д ° )w

Cô bước chân vào phòng ngủ chính, liếc mắt cái đã thấy ngay hai cuốn sổ trên bàn cạnh giường, đặc biệt là cuốn sổ màu nâu nhạt có dây buộc. Sợi dây đã bị tuột ra, tim Lâm Ngữ đập hẫng một nhịp, đầu ngón tay định chạm vào cuốn sổ rồi lại rụt về.

Trần Luật Lễ lặng lẽ nhìn cô: “Lấy đi chứ, sao không lấy?”

Lâm Ngữ vụt đứng dậy, quay người nhìn anh.

Ở bên nhau đã gần một năm, cộng thêm mối dây liên kết suốt bao nhiêu năm qua, giữa hai người đã có chút thần giao cách cảm. Tim Lâm Ngữ đập thình thịch, cô nhìn thẳng vào mắt anh.

Cô mấp máy môi: “Cuốn sổ… cuốn sổ…”

“Nó rơi dưới đất, bị lật ra rồi…”

Lâm Ngữ ngẩn người, đứng chôn chân tại chỗ.

Trần Luật Lễ nhìn người vợ mà mình yêu sâu đậm đến tận xương tủy, đôi môi mỏng của anh mím chặt, anh cười lạnh: “Yêu anh đến thế, vậy mà em lại định kết hôn với Lý Nhân sao?”

“Ai cho phép em làm vậy? Trong lòng thích một người, mà lại có thể ở bên một người khác, còn định tính đến chuyện kết hôn?”

Lâm Ngữ mím môi, nhìn anh chằm chằm: “Thích một người là chuyện của em, em muốn xử lý tình cảm của mình thế nào cũng là chuyện của em.”

“Lâm Ngữ!” Anh tức đến phát điên.

Lâm Ngữ tiếp lời: “Đáng lẽ anh không nên xem sổ tay của em.”

Trần Luật Lễ nghiến răng: “Anh tò mò, nhưng anh cũng không định chủ động xem, là bất đắc dĩ mới thấy thôi. Vậy nên em định giấu anh cả đời sao?”

Lâm Ngữ mím môi, cô hơi nghiêng mặt đi, lý nhí đáp: “Em không biết, tùy tình hình thôi.”

Trần Luật Lễ giận quá hóa cười.

Anh bước về phía cô, bàn tay bóp lấy cằm cô xoay lại, anh cúi đầu nhìn cô: “Tại sao không nói? Em chưa từng nghĩ mình sẽ cố gắng một lần sao?”

Lâm Ngữ ngước mắt nhìn anh: “Tại sao em phải cố gắng? Em thích anh bao nhiêu năm như vậy rồi, em đã mệt lắm rồi, em còn phải cố gắng vì cái gì nữa?”

Trần Luật Lễ nhìn thấy những giọt lệ long lanh đang chuyển động trong mắt cô.

Bao nhiêu cơn giận trong anh bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.

Anh khẽ hỏi: “Có phải vẫn là vì chuyện của Minh Ngu khiến em không dám dũng cảm không?”

Lông mi Lâm Ngữ run run, hốc mắt hơi đỏ lên.

“Nếu không thì còn vì gì nữa chứ.”

Trần Luật Lễ bỗng cảm thấy sợ hãi. Nếu như lúc đó anh không bị khơi dậy lòng chiếm hữu, không cưỡng hôn cô, không ép buộc cô, hoặc giả nếu Lý Nhân không ngoại tình, không bắt cá hai tay, thì có lẽ cô đã thật sự từ bỏ anh để bước vào một cuộc hôn nhân mới, mang theo cả cuốn sổ tay và tình yêu cô dành cho anh đi mất.

Và anh với cô sẽ trở thành hai đường thẳng song song.

Cô kết hôn với người khác, mối quan hệ giữa hai người chắc chắn sẽ chẳng còn lại bao nhiêu.

Nghĩ đến đây, lòng Trần Luật Lễ rối bời, không dám tưởng tượng thêm nữa.

Anh trầm giọng nói: “Anh xin lỗi.”

“Vợ ơi.”

“Anh của năm thiếu thời đã không nhận ra tình cảm của em.”

“Anh của năm thiếu thời đã quá ngông cuồng, suýt chút nữa đã khiến anh mất em.”

Lâm Ngữ khẽ lắc đầu, vòng tay ôm lấy cổ anh: “Dù sao đi nữa, bây giờ chúng ta đã ở bên nhau rồi, chuyện quá khứ đừng nhắc lại nữa được không anh?”

Trần Luật Lễ nhìn sâu vào mắt cô, giây tiếp theo anh ôm chặt cô vào lòng, hít hà mùi hương trên người cô: “Vậy ra em thích anh từ năm lớp 10, là yêu từ cái nhìn đầu tiên, đúng không?”

Lâm Ngữ vùi mặt vào cổ anh, cười rồi gật đầu: “Vâng, em đã ngã vào lòng anh mấy lần liền đấy, anh cứ nhìn em với vẻ mặt không hiểu kiểu gì, làm em xấu hổ chết đi được.”

Giây phút ấy, anh nhớ lại bức tranh kia.

Bối cảnh đó, một ngày mưa tháng Năm, vì chuyện Trần Bách Lâm sắp về nên tâm trạng anh không tốt, trên xe buýt anh cũng gặp phải chuyện bực mình.

Chính là một cô gái cứ năm lần bảy lượt đâm sầm vào người anh.

Anh nhướng mày, lòng bàn tay mơn trớn trên eo Lâm Ngữ, anh thì thầm: “Hóa ra cô gái đó chính là em.”

Lâm Ngữ ngẩn người, cô hơi lùi ra xa một chút: “Anh còn nhớ sao?”

Trần Luật Lễ nhìn vào mắt cô: “Nhớ một chút. Sau khi xuống xe, trên người anh ám mùi hương của em, anh thấy rất khó chịu nên cởi luôn áo khoác vứt đi rồi.”

Lâm Ngữ trợn tròn mắt.

Trần Luật Lễ lại kéo cô vào lòng một lần nữa.

Lâm Ngữ khẽ vùng vằng: “Lúc đó anh thấy phiền lắm đúng không?”

“Trần Luật Lễ.”

“Đổi cách xưng hô đi.”

Lâm Ngữ mím môi: “Trần! Luật! Lễ!”

Trần Luật Lễ trầm giọng: “Em mà còn gọi tên nữa là anh làm thịt em tại đây đấy.”

Lâm Ngữ im lặng vài giây.

Cô khẽ khàng hỏi: “Lúc đó anh thực sự thấy phiền lắm đúng không?”

Trần Luật Lễ vùi mặt vào hõm cổ cô, giọng nói khàn đục: “… Biết thế thì anh đã không vứt cái áo đồng phục đó đi rồi.”

Lâm Ngữ hơi nghiêng mặt: “Thế sau này chúng mình trở thành bạn bè, anh không nhớ chuyện ngày hôm đó nữa à?”

Trần Luật Lễ không đáp, chỉ ôm chặt cô trong lòng, lực tay khá mạnh như muốn siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của cô. Anh thì thầm: “Em biết không? Lúc này đây, trái tim anh thấy mãn nguyện vô cùng.”

Lâm Ngữ tựa vào vai anh, áp mặt vào lồng ngực anh.

Cô khẽ nói: “Em chẳng biết đâu.”

Trần Luật Lễ khẽ cười.

Cô không biết rằng, vì chuyện cưỡng hôn cô rồi sau đó từng bước ép sát, anh luôn cảm thấy có lỗi trong lòng. Cô giống như bị anh dùng biện pháp mạnh mẽ mới theo đuổi được, cộng thêm chuyện của Lý Nhân, anh luôn cảm thấy thiếu cảm giác an toàn. Cô không giống như anh, là thật lòng yêu thích, thật lòng muốn chiếm hữu, một sự chiếm hữu đến mức cực đoan.

Thế nên anh mới để tâm đến danh phận, để tâm đến thái độ của cô đối với Lý Nhân, và thái độ của cô dành cho anh.

Thế nên anh mới ghen tị với anh Trình một cách công bằng như vậy.

Sao anh Trình có thể được cô yêu nhiều năm đến thế.

Anh ghen tị với sự may mắn của chính mình.

Và giờ đây.

Anh đã nhận được tình yêu tương xứng, trái tim này rất đầy, nhưng cũng thấy thật khó tin.

“Lâm Ngữ, gọi anh đi.”

“Gọi gì cơ?”

“Em nói xem? Vợ ơi.”

Lâm Ngữ cười tít mắt: “Chồng ơi~”

Trần Luật Lễ hơi lùi lại, cúi đầu nhìn cô, giây tiếp theo anh hôn lấy môi cô, quấn quýt lấy đầu lưỡi cô, khàn giọng nói: “Anh yêu em, yêu em rất nhiều.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *